Hiển thị các bài đăng có nhãn Làm Tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Làm Tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2012

Mẹ chồng khiển trách con dâu… “yêu” to quá

Tình dục là nhu cầu không thể thiếu trong đời sống mỗi người. Đã có không biết bao nhiêu sự cố, những chuyện dở khóc, dở cười giữa các cặp tình nhân, vợ chồng khi lâm trận. Nhưng những tiếng kêu rên văng vẳng vọng lại mỗi khi đêm về khiến hàng xóm xung quanh phải tỉnh giấc, người thân bên cạnh phải bịt tai thì đúng là những chuyện bi hài giữa đời sống thực…

Bị “khiển trách” vì lỡ… “yêu” to quá

Là nàng dâu mới về nhà chồng, phải chung sống cùng bố mẹ, anh em chồng trong một ngôi nhà có diện tích nhỏ hẹp, chị Nguyễn Thị Hạnh (Núi Trúc – Hà Nội) không khỏi chạnh lòng vì không gian riêng tư của hai vợ chồng có phần “thông thống”.

Đó là căn phòng riêng của ba anh em trai, đến khi cưới chị về đã được ngăn làm đôi bởi tấm cốt – ép gỗ, một phần cho vợ chồng chị ở, một phần cho hai em trai nhà chồng. Cũng vì thế mà mang tiếng là phòng riêng nhưng “trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường”, mọi động tĩnh của hai vợ chồng đều “được” hai em chồng nghe rõ. Và cũng xuất phát từ đó mà những sự cố dở khóc dở cười đã xảy ra khiến chị Hạnh không biết chui vào đâu cho đỡ xấu hổ…
Thiếu không gian riêng khiến nhiều phen họ rơi vào cảnh dở khóc dở cười vì những tiếng động lạ phát ra từ phòng ngủ. Ảnh minh họa

Đêm tân hôn, hai vợ chồng chị mặn nồng, thắm thiết. Biết là ngay sát bên cạnh còn có người thân, nên cả hai đều cố gắng “khẽ khàng” đến mức nhỏ nhất. Nhưng niềm hạnh phúc của nàng dâu lần đầu tiên được gần gũi với chồng khiến chị Hạnh không thể kìm chế được những cảm xúc của bản thân. Đến đoạn cao trào, chị Hạnh phát ra những tiếng rên khe khẽ, khoái lạc khiến chồng chị phải lấy tay bịt miệng chị lại. Tuy vậy, âm thanh của hơi thở gấp gáp vẫn vọng lên giữa đêm khuya.

Buổi sáng tỉnh dậy, trong bữa sáng của cả gia đình, chị Hạnh để ý hai em chồng cứ nhìn vợ chồng chị mà cười bí ẩn. Biết chuyện đêm qua đã khiến em chồng tỉnh giấc, chị Hạnh không khỏi đỏ mặt xấu hổ vì lỡ… không giữ mồm.

Tuy nhiên, nếu mọi chuyện chỉ dừng ở đó thì không có gì đáng nói, điều đáng nói là âm thanh mà chị phát ra không chỉ khiến hai em chồng phải thức cả đêm, mà ngay cả bố mẹ chồng chị cũng không tài nào ngủ được. Một hai lần thì không nói làm gì, đằng này cứ lần nào vợ chồng chị “yêu nhau” là y như rằng sáng hôm sau mặt mũi mọi người trong gia đình đều phờ phạc. Đến mức mẹ chồng chị không chịu nổi nữa đành phải gọi con dâu vào phòng riêng mà “khiển trách” vì cái tội con gái con đứa lớn rồi mà chẳng biết giữ mồm…

Hàng xóm rầy la vì… sao ầm ĩ thế

Không khác gì chị Hạnh, chị Minh Huệ (Cầu Giấy – Hà Nội) còn có phần thê thảm hơn khi người trách móc chuyện “ồn ào” của vợ chồng chị không phải là những người thân trong gia đình mà là… vợ chồng ông hàng xóm.

Mới dọn đến khu tập thể gần cơ quan để sống cho tiện đi làm, hai vợ chồng chị Huệ vui mừng hớn hở vì cuối cùng cũng được ở riêng. Nhưng ai ngờ căn phòng của anh chị chung bức tường với phòng ngủ của đôi vợ chồng hàng xóm kế bên, nên mọi động tĩnh diễn ra, đối phương đều biết rõ.

Hai vợ chồng họ thì chẳng sao, một tiếng động nhỏ cũng chẳng thể nghe thấy, còn vợ chồng chị làm gì thì bên đó đều biết rõ mười mươi. Trước giờ ở với bố mẹ chồng, vì có phòng riêng kín đáo nên vợ chồng chị thoải mái la hét gì cũng được. Giờ chuyển đến đây, vẫn quen thói cũ, chị Huệ không thể kiềm chế được mỗi lúc đến đoạn cao trào. Tiếng kêu rên vật vã, tiếng hơi thở gấp gáp và cả những âm thanh nhịp nhàng đều khiến vợ chồng hàng xóm phải giật mình tỉnh giấc. Khó chịu trước sự “ầm ĩ” của đôi vợ chồng mới chuyển đến, ông hàng xóm thẳng tính sang tận nhà để rầy ra và đánh giá chị là người “thiếu ý thức”.

Vừa tức giận, vừa xấu hổ khi bị “chỉ mặt đặt tên”, chị Huệ không biết làm cách nào khác là đành cố gắng nhỏ nhẹ hơn mỗi khi “yêu chồng”. Tuy nhiên dù đã cố gắng đến tối đa nhưng không hiểu sao đến buổi sáng hôm sau, ông hàng xóm “tốt bụng” vẫn gọi chị ra mà “góp ý”. Không những vậy, sau vài lần, chẳng mấy chốc tin đồn thổi đã lan sang cả khu, khiến mỗi lần chị Huệ đi chợ hay đi làm về đều bị các chị em gần đó dòm ngó và xì xào bàn tán. Chịu không nổi sự xấu hổ, chị Huệ chuyển đi nơi khác.

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

Đang "lên đỉnh" với bồ thì bị chồng bắt gặp

Tôi mở cửa vào phòng đúng lúc vợ tôi đang đờ dại trong cơn cực khoái với người tình, vẻ mặt mà lâu lắm rồi tôi không thấy.

Nói chuyện với ai, vợ tôi cũng khen chồng nức nở, nào anh ấy tốt lắm, anh ấy rất hiền, rất chiều vợ, rất tâm lý, rất chu đáo… Tôi thường phổng mũi mỗi khi gặp người quen và được họ cho biết vợ tôi ca ngợi chồng lên mây như vậy. Tôi luôn an tâm nghĩ rằng, vợ mình hoàn toàn hài lòng về chồng. Về mặt kinh tế, tôi không biết kinh doanh nhưng đồng lương chuyên gia cũng khá cao, thu nhập của cô ấy cũng không tệ, nên tuy chẳng giàu có nhưng vợ chồng cũng xông xênh trong chi tiêu.

Tự kiểm điểm, tôi thấy mình chỉ có một nhược điểm duy nhất là hơi yếu trong khoản giường chiếu. Ở tuổi 40, tôi chỉ có thể đáp ứng cho vợ mỗi tuần một lần, hoặc 10 ngày một lần. Tôi cảm thấy các cuộc “giao ban” đều hơi ngắn so với mong muốn của cô ấy, nhưng chưa bao giờ thấy cô ấy phàn nàn, kêu ca gì, cũng không thấy cô ấy tỏ ra buồn bã hay trách móc. Vì thế tôi cũng an tâm, nghĩ rằng vợ mình không quá đặt nặng chuyện tình dục; dù sao tôi cũng là một người chồng tốt và trong chuyện ấy cũng đã cố gắng rồi, chắc cô ấy cũng không nỡ có thái độ để làm chồng buồn.
Đang "len đỉnh" với bồ thì bị chồng bắt gặp
Tự kiểm điểm, tôi thấy mình chỉ có một nhược điểm duy nhất là hơi yếu trong
khoản giường chiếu. (ảnh minh họa)

Cuộc sống viên mãn của chúng tôi cứ thế trôi qua, cho đến đợt tôi phải đi công tác một tỉnh miền nam Trung bộ trong 2 tháng để thúc đẩy một dự án. Ở khách sạn, ăn cơm hàng, tôi rất nhớ vợ con. Nhưng nỗi nhớ của tôi cũng được vơi nhẹ đi phần nào nhờ vợ tôi ngày nào cũng gọi điện, nhắn tin. Cô ấy hỏi tôi ăn uống, nghỉ ngơi như thế nào, có vất vả lắm không, kể chuyện ở nhà con cái học hành ra sao, cô ấy xem phim gì, đọc sách gì, và nói nhớ chồng nhiều lắm.
Chính những lời nhớ nhung, yêu thương, ân cần của vợ khiến tôi ấp ủ trong lòng dự định cố gắng thu xếp công việc để về với cô ấy vài ngày. Tôi không nói điều ấy với vợ vì không biết có thể thực hiện được hay không, sợ không được thì cô ấy sẽ thất vọng. Ngay cả khi tôi đã nghĩ sẽ dành ra được 2 ngày về Hà Nội, tôi cũng không dám báo trước cho vợ vì công việc của tôi có thể phát sinh những tình huống bất ngờ khiến kế hoạch bị hủy vào phút chót, khiến vợ mừng hụt, càng buồn thêm. Nhưng tôi cũng tự nhủ, việc không báo trước cũng có cái lợi là đem lại cho vợ niềm hạnh phúc bất ngờ. Tôi tưởng tượng mình lặng lẽ trở về vào sáng thứ 7, ngày vợ được nghỉ; lặng lẽ vào nhà, lặng lẽ mở cửa phòng ngủ để bắt gặp vợ đang lười biếng đọc sách trên giường.

Nhưng điều tôi nhìn thấy khi cảnh cửa phòng ngủ mở ra lại hoàn toàn khác: vợ tôi đang cùng một người đàn ông trong cuộc truy hoan cuồng nhiệt. Đập vào mắt tôi là khuôn mặt vợ với đôi mắt nhằm hờ đê mê, đôi môi hé mở và tiếng rên khe khẽ trong cổ họng. Tôi thấy rõ cô ấy đang “lên đỉnh”. Điều làm tim tôi đau buốt là vẻ mặt đó của vợ, tôi đã không nhìn thấy từ rất lâu rồi, đã mấy năm nay. Tôi đã không đem lại cho cô ấy cảm giác mạnh mẽ đó.
Đang "lên đỉnh" với bồ thì bị chồng bắt gặp
Nhưng điều tôi nhìn thấy khi cảnh cửa phòng ngủ mở ra lại hoàn toàn khác: vợ tôi đang
 cùng một người đàn ông trong cuộc truy hoan cuồng nhiệt. (ảnh minh họa)

Điều tôi có thể làm lúc đó chỉ là quay ra, đóng cửa lại và ra sân bay, quay lại nơi công tác. Cảm giác nhục nhã khiến tôi không thể ở lại để hỏi tội cô ấy hay tình địch. Tôi định tắt máy điện thoại để khỏi phải nhận những cuộc gọi thanh minh hay xin lỗi của vợ,  rồi đã không làm thế.

Nhưng vợ tôi không gọi điện hay nhắn tin gì cả. Một tuần sau, cô ấy bấm chuông cửa phòng khách sạn của tôi. Cô ấy muốn nói chuyện để thú tội và mong tôi tha thứ. Vậy mà không hiểu sao, tôi không hề có cảm giác giận dữ của ông chồng bị cắm sừng. Cô ấy tạ tội với tôi mà tôi cảm thấy như chính mình đang bị bóc trần tội lỗi, bị lên án, tôi thấy mọi sự hèn kém của mình bị phơi ra hết không có cách nào che đậy. Nỗi nhục nhã của tôi không lời nào nói nổi. Tôi hiện nguyên hình là anh chồng bất lực để đến nỗi vợ phải đi kiếm thú vui ở ngoài.

Vợ tôi bảo cô ấy và người đàn ông kia cũng chỉ mới quan hệ vài tháng nay. Nhưng dựa vào những gì tôi cảm thấy, có lẽ cô ấy đã ngoại tình vài năm rồi, chỉ không biết là với một mình anh ta hay có thêm những người khác. Mấy năm nay, phong độ giường chiếu của tôi sa sút mà vợ tôi không phàn nàn, hờn dỗi, nghi ngờ, cũng không có vẻ cáu kỉnh, căng thẳng của người thiếu thốn tình dục. Tôi vẫn nghĩ tại vợ tôi cũng ở tuổi U40 nên nhu cầu đã giảm, nghĩ cô ấy là phụ nữ Á Đông nên nhu cầu về chuyện ấy không cao. Nhưng sự thật là cô ấy không đòi hỏi tôi, không trách móc tôi, vẫn tươi cười chăm sóc tôi, ca tụng tôi là bởi đã “no xôi chán chè” ở ngoài, và chắc là cố gắng tốt với chồng để giảm cảm giác tội lỗi. Tôi không đáp ứng đủ, thay vì bắt tôi cố gắng, cô ấy đã lặng lẽ đi tìm nguồn cung cấp khác.

Tuy nhiên, việc truy vấn vợ là chuyện ấy xảy ra vài tháng hay vài năm cũng chẳng có ý nghĩa gì, bởi sự thực vẫn chỉ có một: tôi bị cắm sừng. Tôi không biết phải làm gì bây giờ. Tôi hận cô ấy mà cũng ghét chính mình. Tôi đau đớn cho gia đình hạnh phúc của tôi. Cô ấy nói sẽ chấp nhận hết những quyết định của tôi, rằng cô ấy yêu tôi và thiết tha giữ gia đình, còn với người đàn ông kia không có gì sâu sắc; nhưng cô ấy sẽ chấp nhận nếu tôi đòi chia tay, bởi đó là sự trừng phạt mà cô ấy đáng phải chịu.

Tôi cũng yêu cô ấy, yêu các con mình, không muốn gia đình đổ vỡ. Tôi đã quyết định tha thứ, không, nói chính xác là bỏ qua chuyện đó để giữ lại mái ấm, chứ trong thâm tâm tôi cũng không biết mình có tha thứ cho vợ hay không. Gia đình tôi lại trở lại nhịp sống thường ngày. Vợ tôi chăm sóc cả nhà chu đáo và tôi biết chắc cô ấy đã cắt đứt với kẻ kia. Nếu cô ấy không tái phạm, suốt cuộc đời này tôi sẽ không nhắc lại sai lầm đó để đay nghiến cô ấy, nhưng tôi sợ rằng suốt cuộc đời này tôi không thể quên được, không thể như trước được nữa. Bây giờ tôi thấy e ngại khi ở bên vợ, càng ngại chuyện chung đụng thể xác, không phải vì tôi căm hờn hay khinh bỉ cô ấy, mà tôi tự ti, tôi biết mình chẳng thể nào làm cô ấy thích thú như người đàn ông kia.

Mỗi lần lên giường, trong óc tôi lại hiện ra vẻ mặt đê mê cực điểm của vợ vào buổi sáng tôi đột ngột về nhà. Gương mặt đó sẽ ám ảnh tôi suốt đời, phủ bóng u ám lên chiếc giường vợ chồng của chúng tôi mãi mãi.

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

Tôi đã "quan hệ" với 7 người đàn ông

Giờ đây tôi đang phải sống trong tội lỗi, dằn vặt, ân hận và chỉ muốn chết để được giải thoát khỏi những gì đang diễn ra.

Đây là cuộc đời đầy đau thương mà tôi chưa hề dám kể với bất kỳ ai vì nếu nói ra thì phẩm hạnh của tôi thật dơ bẩn. Trong lòng tôi luôn thấy quá đau đớn và hổ thẹn với lương tâm mình nên tôi muốn chia sẻ với tất cả các bạn đọc để có thể cho tôi một lời khuyên chân thành. Qua đó tôi có thêm động lực để sống tiếp trên cuộc đời này.

Tôi sinh ra trong gia đình không khá giả lắm, tất cả chỉ vừa đủ ăn đủ mặc. Hình như kiếp trước tôi làm nhiều tội ác lắm nên kiếp này tôi mới sống trong hoàn cảnh thế này. Ngày nhỏ lúc 6-7 tuổi, tôi đã bị người đàn ông hàng xóm cướp và lấy thứ quý giá của đời con gái.
Nhưng lúc ấy tôi không nhận biết được nó quý giá đến thế nào nên tôi đã không nói cho bất kỳ một ai. "Hắn" nói đừng nói với ai và  hắn cũng hay cho bánh kẹo nên tôi cũng rất thích. Khi "hắn" quan hệ với tôi thì tôi cảm thấy không đau vì thực chất "hắn" quan hệ chỉ bằng tay thôi (vì "vùng kín" của tôi nhỏ nên "cái ấy" của hắn không vào được). Đến năm tôi 8 tuổi thì tôi chuyển lên Sài Gòn sinh sống. Và sự thật ấy cho đến bây giờ vẫn chưa ai biết ngoài tôi với hắn. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao tôi lại khờ dại đến như thế. Lúc đó tôi cứ ngây ngô như chưa có chuyện gì xảy ra.
Rồi năm tôi 12 tuổi, tôi được người chú ở dãy phòng trọ dạy kèm. Sự ham muốn của hắn (người thứ 2) lại một lần nữa khiến tôi rơi vào vòng xoáy của dục vọng. Cũng như người trước, hắn cũng cho tôi bánh kẹo và tiền đi chơi. Nhưng với người này thì giữa tôi với "hắn" đã thật sự là vợ chồng không hôn thú.
Tôi còn nhớ có lần tôi nói chuyện với mẹ: "Mẹ, nếu con quan hệ với một người nào đó thì sao?". Nếu lúc ấy mẹ quan tâm đến tôi một chút thôi là tôi đã không xảy ra nông nỗi như vậy. Ba mẹ tôi vì mải lo kiếm tiền nuôi cả nhà nên không quan tâm đến con cái. Nhưng kim trong bọc có ngày lòi ra. Tôi và hắn (người thứ 2) bị phát hiện khi chúng tôi đang ân ái trong nhà vệ sinh bởi một người trong dãy phòng trọ. Mọi chuyện được phơi bày, cả xóm đều biết chuyện nhục nhã của tôi.
Mẹ tôi khóc, tôi cũng khóc, cả dòng họ tôi và cả hàng xóm đều nhìn tôi với cặp mắt khinh thường. Dù tôi 12-13 tuổi nhưng cơ thể của tôi đã phát triển như người lớn. Chỉ có điều suy nghĩ thì quá trẻ con mà thôi. Hắn (người thứ 2) bỏ trốn và sau đó là lệnh truy nã được ban hành. 13 năm sau, hắn bị bắt. Nỗi nhục nhã năm xưa lại quay về, phiên tòa xét xử hắn 12 năm tù cho hành vi hiếp dâm trẻ em. Hắn đã được miễn giảm mức án từ gia đình tôi nếu không hắn đã ở tù chung thân rồi. Đó là vết thương lòng mà dù tôi có chết sẽ không bao giờ quên.
Vết thương lòng thứ hai, mà dù tôi có chết trăm lần cũng sẽ không tha thứ cho bản thân mình là quá nhẹ dạ trước sự cám dỗ của dục vọng. Ngày 07/11/2008, tôi gặp một người đàn ông hơn tôi 26 tuổi. Ông là một Việt Kiều đang định cư ở Mỹ. Tôi thì chẳng trông mong vào mối tình này, nhưng họ hàng tôi nói là nếu quen hắn (người thứ 3) thì sẽ giúp cho gia đình bớt khổ và báo hiếu với gia đình. Tôi đã đồng ý, 10 ngày hắn về nước, tôi với hắn (người thứ 3) đi chơi và ăn uống thật vui vẻ.
Cứ tưởng sau khi lần về nước thứ 2 thì tôi với hắn (người thứ 3) sẽ làm lễ kết hôn. Nhưng 3 tháng sau, chúng tôi chia tay vì 2 lí do: gia đình tôi tạo áp lực cho hắn về tiền bạc + tôi không còn con gái nữa. Và rồi hắn (người thứ 3) đã im lặng và ra đi không 1 lời từ biệt. Tôi không hận hắn mà tôi chỉ hận bản thân mình sao lại sinh ra trong hoàn cảnh oan trái đến thế. Nhưng rồi năm tháng trôi qua hình ảnh hắn (người thứ 3) dần dần phai.

Càng nghĩ, tôi càng thấy khinh ghét bản thân mình (Ảnh minh họa)
Học xong lớp 12 tôi đi bán báo và giao báo. Tối thì đi học thêm trung cấp. Rồi tôi có quán cà phê nhỏ ven vỉa hè, công việc buôn bán khá thú vị và cho tôi cuộc sống tốt hơn một chút. Nhưng những khi trời mưa thì tôi rất cực, người tôi như con chuột vậy, ướt nhèm cả người. Rồi tình cờ tôi quen hắn (người thứ 4). Hắn (người thứ 4) thường ghé quán tôi uống nước rồi không hiểu sao tôi dần dần thích hắn. Chúng tôi quen nhau nhưng giữa tôi và hắn có nhiều điểm khác nhau nên chúng tôi đã chia tay trong sự chửi bới và xúc phạm lẫn nhau. Tôi lại đau khổ và rơi vào tuyệt vọng.
Bốn tháng sau tôi gặp 1 người thầy giáo, hắn (người thứ 5) là thầy giáo dạy kèm thằng em hàng xóm. Chúng tôi đến với nhau khá nhanh chóng và cũng ra đi thật nhanh như cơn gió lạ cuốn trôi đi mọi thứ. Hắn đã bắt cá 2 tay. Trước khi quen tôi hắn đang quen người con gái khác và tình cờ bị tôi phát hiện, cuộc tình đó cũng nhanh chóng vụt bay. Nhưng tôi chưa dừng lại ở đó, tôi lại gặp thêm hắn (người thứ 6). Hắn làm bên dây cáp, cứ tưởng cuộc tình này sẽ kết thúc tốt đẹp nhưng nào ngờ chỉ 3 tháng sau khi hắn có được thứ hắn muốn thì hắn đã rời xa tôi.
Rồi tôi phát hiện ra mẹ tôi đang thiếu nợ người ta mấy năm rồi chưa trả được. Tôi đành lấy tất cả số tiền mà tôi đã tiết kiệm được đem trả nợ cho người ta. Thế là bao vốn liếng những năm tháng buôn bán tôi không hề dư được đồng nào, tất cả tiền tôi tiết kiệm đều đem trả nợ cho cha mẹ. Ba tôi là người không may trong chuyện kinh doanh dẫn tới tất cả số tiền ông có được đều đổ xuống sông xuống biển. Ngoài ra còn kèm theo đó là khoản nợ, hết nợ tiền cha đến nợ tiền mẹ. Anh trai tôi là người tật nguyện và bị bệnh thần kinh nên tôi phải gánh luôn cả anh trai. Dù thế tôi cũng rất thương anh tôi, thương cho số phận 2 anh em tôi.

Khi tôi dường như tôi rơi vào bước đường cùng, thì lúc ấy tôi gặp hắn (người thứ 7). Hắn dang đôi tay che chở, tôi bay ra Hà Nội để đầu óc bớt mệt mỏi. Trong cái đêm ấy tôi với hắn đã xảy ra chuyện. Hắn đã có gia đình và con cái hiện đang sống hạnh phúc. Tôi đã dùng lưỡi lam cắt chân mình sau đó lấy máu bôi lên giường để hắn nghĩ tôi vẫn còn trong trắng. Hắn nói là sẽ chịu trách nhiệm với tôi và lo cho tôi.
Lúc đầu tôi vẫn tin hắn. Và cho tới tận bây giờ tôi với hắn vẫn qua lại với nhau và gặp nhau ở khách sạn. Mục đích mỗi lần gặp cũng chỉ thỏa mãn nhu cầu cho nhau mà thôi. Nhưng giờ đây tôi nghiệm ra 1 điều hắn chỉ lợi dụng tôi mà thôi. Ngoài dục vọng ra hắn đâu quan tâm và lo cho tôi gì trong cuộc sống. Nhưng đối với người bẩn thỉu như tôi thì đáng để nhận được như thế lắm...
Hôm nay đây, tôi đã nhận ra rằng cuộc sống luôn công bằng cho những ai sống trong giả dối như tôi. Một ngày nào đó tôi cũng sẽ nói cho hắn (người thứ 7) nghe chuyện đời tôi. Tôi không muốn sống trong tội lỗi và giả dối nữa. Điều này làm tôi thấy bất an.
Tôi tự hứa với lòng mình từ bây giờ tôi sẽ sống tốt và sau này sẽ sinh 1 em bé. Tôi không xứng đáng với chồng tương lai của mình sau này. Liệu chồng tương lai có chấp nhận 1 người con gái như tôi không? Hay nói chính xác là một đứa con gái đĩ thõa như tôi? Hiện tôi cứ loay hoay với 2 vết thương lòng: 1 là vết thương về nhục dục và 2 là giả dối. Càng nghĩ, tôi càng thấy khinh ghét bản thân mình.
Tôi có nên tha thứ cho bản thân mình không? Những độc giả hãy cho tôi lời khuyên để tôi có thêm động lực sống tiếp. Nếu không tôi sẽ tìm đến cái chết mất.

Phát điên vì chồng thuê cave về dạy chuyện phong the

Người phụ nữ có gương mặt gày guộc, xương gà má đua ra vì đã từ lâu chị không còn cảm xúc của một người phụ nữ.

 Không biết “chiều” chồng thì phải học

Các bác sĩ ở trung tâm chăm sóc sức khỏe phụ nữ huyện Gia Lâm, tại Bệnh Viện Đức Giang, Long Biên, Hà Nội đều không thể quên được hình ảnh người phụ nữ bị người chồng “quái thú” của mình, hành hạ bằng cách thuê cave về dạy vợ.

Hai vợ chồng chị Bùi Thị Thơ (Gia Lâm, Hà Nội) lấy nhau đã hơn năm năm và có một cô con gái khá xinh. Trước khi lấy chồng, chị Thơ đã có người yêu làm cùng công xưởng, hai người có quan hệ tình dục nhưng vì nhiều lý do nên không đến được với nhau.

Sau một thời gian chị Thơ lấy Điều (hơn chị 7 tuổi, cùng xã), biết vợ mình không còn trong trắng nên Điều rất căm tức, thường xuyên chì chiết vợ và hứa sẽ cho vợ biết thế nào là hư hỏng.


Để trả thù vợ, Điều thuê cave về "dạy" vợ cách làm tình. Ảnh minh họa

Điều trả thù vợ bằng cách hành hạ về tình dục. Mỗi lần hắn ép vợ chiều mình, hai vợ chồng đang ân ái thì Điều lại hỏi vợ rằng “ngày xưa cô chiều nó như thế nào? Nó có khỏe không? Cô có ngón nghề gì thì lôi hết ra đi đừng giả vờ ngoan hiền nữa…”

Không chỉ thế, Điều lao vào cờ bạc, rượu chè và mỗi khi say về nhà hắn lại đè vợ ra ép vợ phải chiều mình, mọi nơi, mọi lúc. Người quen của chị Thơ cho biết có khi hàng xóm đang ngồi chơi, thấy bóng chồng về là Thơ lại xin phép “nói khéo” để hàng xóm về vì sợ chồng ép ngay cả trước mặt hàng xóm. Còn đối với trước mặt con cái thì quá nhiều lần.

Chị Thơ đi làm thêm nên gửi con về nhà ngoại, cho cháu ở đó luôn vì sợ bố say rượu sẽ nhìn con ghét mẹ.

Những lần ép vợ, người chồng chỉ cần thỏa mãn mà không hề biết đến nỗi xót xa, đau đớn của người vợ. Hắn cho rằng Thơ giấu bản năng và không biết cách làm tình. Điều tuyên bố với vợ sẽ thuê cô giáo về dạy vợ cách làm tình.

Chị Thơ nghĩ chồng mình chỉ đùa chứ ai đời lại nghĩ ra trò đó, nhưng không ngờ hắn làm thật. Điều thường hay lang thang ra các khu công nghiệp gần nhà để tìm cave. Chấm được cô nào Điều lại đưa về nhà hành sự mà không phải khách sạn hay nhà nghỉ vì mục đích của Điều là “dạy” vợ cách “chiều” chồng.

Lần đầu, hắn trói chị Thơ vào chiếc ghế và đặt ngay cạnh giường để chị phải “học” cách cave chiều chồng như thế nào? Khi cave về thì chị phải chiều lại chồng như những gì mình đã học. Nếu không làm được như vậy thì chị Thơ sẽ bị hắn chửi và nhắc lại chuyện chị cũng từng ngã vào người đàn ông khác. Mỗi câu nói của hắn như con dao cứa vào lòng chị, còn đau hơn cả hắn đấm, hắn đá.

Điên vì quái tính của chồng

Sau nhiều lần chồng dở trò thuê cave về dạy vợ, chị Thơ trở nên lầm lì, chị không dám kêu than với ai vì sợ há miệng mắc quai và sợ chồng sẽ đem chuyện quá khứ của chị nói với dân làng, bạn bè.
Cứ như thế vài hôm, chồng chị lại đưa ả cave về nhà. Người phụ nữ ấy cứ âm thầm chịu đựng và ngày càng xanh xao, gầy guộc. Những đêm chồng chị “no say” là những đêm dài chị nằm khóc và không thể ngủ được.

Vài tháng sau, chị Thơ như người mất hồn, thần sắc biến mất và chị thường ngồi im ở góc nhà, mỗi khi nhìn thấy người đàn bà nào tới nhà là chị lại thui thủi khóc xin đừng bắt tôi làm như chị nữa, tôi sợ lắm rồi. Những câu nói ấy của chị Thơ dường như chỉ có chồng chị mới hiểu vì hắn ta biết vì sao vợ ra nông nỗi này.

Tình trạng suy nhược cơ thể của chị Thơ kéo dài, lúc đó bố mẹ chị mới hay con gái mình đang sống trong địa ngục của chồng nên đưa con đến Bệnh viện tâm thần để khám. Các bác sĩ cho biết chị Thơ mắc chứng rối loạn tâm thần, lo âu, hoang mang.
Sau khi điều trị tại Bệnh viện Tâm thần một thời gian ngắn, chị Thơ được gia đình đưa về trung tâm chăm sóc sức khỏe phụ nữ để được hỗ trợ điều trị tâm lý của chị.

Bác sĩ Nguyễn Ngọc Quyết – Giám đốc của Trung tâm chăm sóc sức khỏe phụ nữ Bệnh viện Đa khoa Đức Giang cho biết có muôn nẻo bạo hành tình dục nhưng kiểu bạo hành như của chồng chị Thơ thì thật ghê tởm.
Bản thân ông vừa là bác sĩ, vừa là luật sư bảo vệ cho những trường hợp nạn nhân bị bạo hành gia đình ông không khỏi xót xa khi thấy những người phụ nữ điên dại vì bị bạo hành dẫn đến không còn khả năng tự đòi lại được quyền lợi cho mình.

Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

"Sức cùng lực kiệt" vì bạn gái cuồng sex

Tôi khiếp đảm đến nỗi sau khi tan sở không dám đi thẳng về nhà. Dù là trai chưa vợ nhưng giờ tôi đã sức cùng lực kiệt. Nếu cưới cô ấy, chắc tôi sẽ sớm trở thành phế nhân.
Tôi đang gặp phải vấn đề khó nói, liên quan tới chuyện gần gũi nam nữ. Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu và như thế nào. Nỗi buồn bực, khổ tâm ấy tôi giấu kín trong lòng bấy lâu. Dù muốn chôn chặt, nhưng lại không thể, vì mỗi lần nghĩ tới chuyện này, tôi lại khổ tâm vô cùng. Vấn đề của tôi là làm sao “đối phó” với cô người yêu có nhu cầu dục vọng quá mãnh liệt.
Tôi và cô ấy là bạn cùng đại học. Mối tình của chúng tôi không thuộc dạng sét đánh, bởi theo đuổi suốt hai năm trời, tôi mới nhận được cái gật đầu đồng ý của bạn gái. Sau khi chính thức xây dựng quan hệ yêu đương, tôi càng dành cho cô ấy tình cảm si mê nồng nhiệt. Mối tình của chúng tôi suốt 5 năm thật tươi đẹp. Biết bao hồi ức tuyệt vời trong từng ấy thời gian bên nhau, tôi vẫn luôn nâng niu, gìn giữ.
Sau khi tốt nghiệp ĐH, chúng tôi nhanh chóng kiếm được công việc ưng ý. Dù thuộc lớp thanh niên hiện đại nhưng cả hai đều rất giữ gìn trong thời sinh viên. Mãi tới khi ra trường, chúng tôi mới quyết định quan hệ tình dục. Chúng tôi thuê một căn nhà hai phòng sống chung. Cô ấy một phòng, tôi một phòng, có thể chăm sóc cho nhau nhưng vẫn có không gian sinh hoạt riêng. Vì vậy, ngoài thời gian tới công sở, tôi rất thích được tận hưởng khoảng thời gian riêng tư của mình.
Kể từ sau buổi ân ái đầu tiên, không hiểu sao, cô ấy cứ thích nằm ỳ trên giường tôi rồi đòi hỏi chung đụng. Mới đầu, tôi cũng thích thú chiều theo, vì cảm giác đê mê vẫn còn hôi hổi. Nhưng chuyện làm việc ấy mỗi ngày khiến tôi mệt mỏi bã bời. Dần dà, tôi xem sex như một gánh nặng, như một áp lực đè nặng lên mình. Ngày nào cũng vậy, cô ấy quấn chặt vào tôi, thậm chí một ngày tôi phải chiều bạn gái vài lần. Tôi khiếp đảm tới nỗi, sau khi tan sở không dám đi thẳng về nhà. Chỉ cần nhìn thấy cô ấy án ngữ trong phòng, dù là ngày nghỉ, tôi cũng viện cớ ra ngoài để trốn tránh.

Ảnh minh họa.

Nhưng cứ lẩn trốn mãi cũng không phải thượng sách. Nếu hai ngày không gần gũi, người yêu tôi lại thay tính đổi nết. Người con gái tôi yêu ôn hòa, hiền dịu là vậy, nhưng khi thiếu vắng chuyện ấy, cô bỗng trở nên kỳ lạ, lúc thì ưu tư trầm mặc, lúc lại nổi điên nổi đóa như ăn phải thuốc nổ. Chỉ khi được thỏa mãn nhu cầu, cô ấy mới trở lại như thường. Nhưng tôi, tôi luôn có cảm giác mình như một công cụ tình dục. Nói thực, đàn ông mấy khi từ chối chuyện chăn gối, càng hiếm có chuyện thờ ơ khi chung đụng. Nếu cố giả vờ lạnh nhạt với chuyện này, đàn ông thường bị phái yếu dè bỉu chê bai là ngụy quân tử hoặc kẻ đồng tính. Vì vậy, mỗi ngày, dù khi phải đáp ứng nhu cầu của người yêu, tôi rất hãi, nhưng vẫn còn đó tình yêu dành cho nàng. Chỉ có điều, sự chủ động và cuồng nhiệt quá mức của cô ấy khiến tôi rùng mình. Điều khủng khiếp nhất là người yêu tôi còn đòi hỏi những trò chơi tình dục. Tôi từng chia sẻ thực lòng với cô ấy rằng, hiện giờ vẫn chưa kết hôn, chuyện ân ái nên có chừng mực một chút, nhưng cô ấy lại thẳng tưng đáp lại: “Em rất yêu anh. Em muốn được cùng người mình yêu hưởng thụ cảm giác hạnh phúc”. Nghe những lời ấy, tôi đành lặng thinh, không biết sẻ chia thế nào cho phải.
Dù là trai chưa vợ, nhưng giờ tôi đã sức cùng lực kiệt. Nếu cưới cô ấy, chắc tôi sẽ sớm trở thành phế nhân. Tôi rất hiểu, đời sống tình dục lành mạnh mới có lợi cho sức khỏe. Tôi càng tỏ tường rằng, chuyện riêng tư này không nên bô bô kể lể trước bàn dân thiên hạ. Bạn gái tôi, thân là nữ nhi, nhưng lại quá chủ động chuyện chăn gối, điều ấy không hợp với nếp sống truyền thống. Người khác biết chuyện, sẽ cười chê nhạo báng. Nhưng nếu không tham khảo ý kiến chuyên gia, tôi sẽ chìm nghỉm trong cảm giác đau khổ, sợ hãi. Những khi cô ấy than vãn, thở than, tôi lại có cảm giác như mình là kẻ bất lực.
Tôi từng nghĩ tới chuyện chia tay, rời xa cô ấy, vì tôi thực sự không đủ sức đáp ứng nhu cầu mãnh liệt của người yêu mình. Điều khiến tôi tuyệt vọng hơn cả là khi tôi kiệt sức, không thể đem lại cho cô ấy cảm giác đê mê “lên đỉnh”, người yêu tôi lại than khóc trách móc rằng tôi đã hết yêu cô.
Bạn gái tôi là người khá hoàn hảo, chỉ riêng nhu cầu quá khủng của cô ấy khiến tôi “nuốt không trôi”. Xin hỏi chuyên gia, người yêu tôi phải chăng đã mắc bệnh về sinh lý? Tôi có nên đưa cô ấy tới bệnh viện kiểm tra sức khỏe? Tôi phải làm sao để đối phó với nhu cầu quan hệ tình dục mỗi ngày của bạn gái mình?

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

Làm "chuyện ấy" với mẹ kế

Khi tôi còn là cậu sinh viên năm thứ ba trường Đại học Kinh tế thì có một tin buồn bất ngờ ập đến với gia đình tôi! Mẹ tôi bị bệnh ung thư vú và bà đã đau đớn ra đi sau năm tháng phát hiện ra căn bệnh quái ác đó.
Bố tôi đã suy sụp rất nhiều. Còn anh em tôi kể từ ngày ấy cũng sống khép kín và lặng lẽ hơn. Sau hơn hai năm, bố tôi cưới cô thư kí xinh đẹp của mình về làm vợ. Mặc dù bị chúng tôi phản đối rất nhiều nhưng ông vẫn quyết định cưới cô ấy.
Bố là tổng giám đốc của một công ty truyền thông lớn. Công việc của ông cứ nay đây, mai đó... Rồi dăm bữa, nửa tháng lại bay ra nước ngoài để gặp gỡ đối tác. Những lúc như thế, bố thường không đưa mẹ kế đi cùng mà để cô ấy ở nhà tiện cơm nước và chăm sóc chúng tôi.
Cô em gái của tôi tham gia câu lạc bộ người mẫu nên nó thường xuyên vắng nhà vì những buổi tập luyện và biểu diễn. Những lúc như thế, chỉ có tôi và mẹ kế ở nhà. Mặc dù tôi vẫn gọi cô ấy bằng dì, nhưng thật tâm, tôi chỉ xem cô ấy như một người bạn, người chị bởi vì cô ấy rất tâm lý và biết cách chia sẻ với người khác. Đôi khi, có những khúc mắc về tình yêu và giới tính, tôi luôn tìm cô ấy để chia sẻ và học hỏi kinh nghiệm. Cô cũng luôn lắng nghe và tâm sự cho tôi rất nhiều về quá khứ của mình, về nỗi đau mất mát khi phải chứng kiến cảnh người đàn ông cô yêu thương nhất đã ra đi trong một tai nạn khủng khiếp cách đây năm năm...

Cô ấy đã chấp nhận làm mẹ kế của bố để chăm sóc 2 anh em chúng tôi!
Tôi rất cảm thông và luôn muốn san sẻ cùng cô ấy những mất mát đau thương mà cô ấy đã phải chịu đựng. Cô bảo rằng khi quyết định về sống với gia đình tôi cũng chỉ vì cô thương bố phải một mình gà trống nuôi con, cảm thông cho những nỗi đau và mất mát mà gia đình tôi đã phải chịu đựng trong suốt hơn hai năm qua...
Cũng chính những cuộc chuyện trò như vậy khiến tôi hiểu và quý cô ấy hơn... Và cũng chẳng hiểu sao, trong những giấc mơ, những suy nghĩ của tôi luôn hiện lên đôi mắt u sầu và nụ cười buồn bã của cô ấy... Tôi không còn cảm giác ghen ghét cô như ngày đầu mới bước chân vào ngôi nhà này nữa... Giờ đây, tôi thấy thương cô hơn bao giờ hết...!
Cho đến một ngày, khi tôi đi dự sinh nhật một người bạn thân từ hồi cấp III. Hôm ấy vì quá vui nên tôi và đám bạn đã uống rất nhiều rượu... Khi về đến nhà, dường như tôi không ý thức được những hành động của mình nữa... Tôi chỉ nhớ mang máng rằng cô ấy đã ngồi đợi tôi và dìu tôi vào phòng ngủ của mình...

Chúng tôi đã tận hưởng niềm hạnh phúc trong sự hoan lạc, thăng hoa.
Sáng sớm. Khi tỉnh dậy, tôi không thể tin vào mắt mình khi thấy cô ấy nằm bên cạnh mình, không một mảnh vài che thân và tôi cũng đang ở trong tư thế Adam. Ngượng ngùng. Xấu hổ và bao trùm cảm giác tội lỗi với bố tôi và cô ấy... Đang loay hoay tìm quần áo để mặc thì tôi cảm nhận được một bàn tay dịu dàng đang mơn trớn khắp cơ thể tôi... Bất chợt, tôi thấy cô ấy đang mỉm cười và nhìn tôi rất trìu mến. Chính lúc này, tôi lại không thể kiềm chế được bản năng đang trỗi dậy trong mình. Tôi ôm chầm lấy cô ấy, hôn lên tất cả các điểm nhạy cảm trên cơ thể cô... và chúng tôi đã quấn chặt vào nhau, ái ân, ân ái suốt cả buổi sáng hôm ấy.
Lần đầu tiên trong đời, tôi biết thế nào là mùi xác thịt của đàn bà. Một cảm giác lâng lâng, hạnh phúc lan toả trong từng thớ thịt của người con trai 24 tuổi. Dẫu biết rằng tôi đang mù quáng trong niềm hạnh phúc thăng hoa của sự loạn luân, dẫu biết rằng tình yêu ấy không bao giờ có thể bền vững và có một kết cục tốt đẹp… Nhưng tôi vẫn muốn yêu, muốn được yêu, được hân hoan trong sự cuồng dại mê muội ấy!
Đôi lần ngẫm lại những gì đã qua, về những luân lý đạo đức của người con trai tốt, của một gia đình gia giáo… Tôi thấy mình như một kẻ bệnh hoạn thật sự… Ngu ngốc. Điên dại… tôi dường như đã mất hết lý trí! Tôi nghĩ đến cảnh mình phải quỳ trước mặt bố để xin lỗi, rồi sẽ trốn chạy đến một nơi nào đó thật xa… sẽ quên hết quá khứ, quên hết những ái ân bên người đàn bà ấy, quên hết tất cả những ám ảnh tội lỗi với những người thân yêu trong gia đình thân yêu của mình!
Một ngày nữa lại trôi qua… Những bữa cơm gia đình dường như không còn những câu chuyện vui vẻ, ấm cúng như xưa nữa! Cả tôi và cô ấy đều đã nhận ra những sai lầm của mình và tôi biết, mình không thể buông xuôi theo những ham muốn dục vọng tầm thường của mình nữa… Tôi sẽ xin chuyển vào Nam để công tác ở một chi nhánh của công ty trong ấy… Tôi sẽ rũ bỏ tất cả để sống thật với cuộc sống của mình, với những ước mơ, hoài bão của một chàng trai đã đạt được rất nhiều thành quả đáng nề trong công việc.

Mong sao... thời gian sẽ vùi chôn những lầm lỗi mà hai chúng tôi đã gây ra!
Lầm lỗi sẽ chôn vùi theo năm tháng thời gian! Tình yêu và những khát khao tầm thường ấy sẽ biến mất khi ta biết hi sinh cho những người thân yêu trong gia đình mình!
Giã từ những lầm lỗi! Giã từ những ảo mộng về tình yêu và hạnh phúc! Tôi sẽ bắt đầu với một cuộc sống khác – cuộc sống của một người đàn ông thực sự có trách nhiệm! Mong sao cô ấy cũng nhận ra những sai lầm của mình để sống với niềm hạnh phúc bên người bố thân yêu của tôi! Hi vọng rằng: Nụ cười mãn nguyện sẽ luôn nở trên đôi môi của những người thân yêu trong gia đình mình!