Hiển thị các bài đăng có nhãn Dân Chơi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dân Chơi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

Những hình xăm dị thường trên… ngực

Xăm mình đã và đang trở thành xu hướng phổ biến hiện nay. Thay vì xăm những hình đơn giản nhiều người đã nghĩ ra những hình xăm độc và quái để tạo sự chú ý. Và những hình xăm dưới đây cũng không nằm ngoài ý tưởng đó.
 Hình xăm bí ẩn và đầy màu sắc trên ngực 1 người phụ nữ

 Hai chú chim đen

 Hình xăm kết hợp đa dạng và đầy màu sắc

 Trái tim, mặt voi hay đôi mắt người

 Chú bé nằm trọn bên 1 bên ngực của người đàn ông với núm vú chính là chiếc mũi

 Đầu trâu và khuyên làm cho hình xăm càng sống động

 Những hình xăm này chỉ yếu thích hợp cho nam giới


Xăm cả trái lựu đạn

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2012

Rộn ràng khách xế hộp vẫy "bướm đêm"

Chiếc ô tô vừa lượn qua phố Liễu Giai, các em đã "bắt sóng" được ngay đâu là khách hàng tiềm ng. Hai, ba chiếc xe máy lao đến, các bóng hồng bắt đầu trả giá và chờ một cái gật đầu.

9h tối ở trục đường Liễu Giai, trước cổng đại sứ quán Nhật và trường Quốc tế Hà Nội bắt đầu trở nên nhộn nhịp vì "bướm đêm" đang lượn như đèn cù. Theo các dân chơi, thì bóng hồng phải dạt ra lượn lờ phố xá thế này, là "hàng" loại thải từ karaoke, bar bọt rồi. Đã mất giá, "hết hạn sử dụng" và mặt cũng nh nheo đi khá nhiều, đành phải kiếm vật vờ ngoài đường như thế này.

Với phương tiện "tác nghiệp" là chiếc xe máy, được thuê theo buổi (tầm 100-150 nghìn/tối), cứ đến 9h tối các cô chăm chỉ lượn qua trục đường Liễu Giai, Nguyễn Khánh Toàn, Phạm V Đồng - công viên Hòa Bình để tìm khách. Giá cả mặc định cho "bướm đêm" khu vực này là 300 nghìn, đã có "VAT" (tiền phòng). Mặc những bộ váy, quần áo màu mè nhìn là biết ngay", phấn son lòe loẹt và không bao giờ đội mũ bảo hiểm, thật dễ để nhận ra "bướm đêm" giữa hàng trăm cô gái ngoài đường.





Chờ khách ở phố Liễu Giai


"Hàng quá date", nhưng chịu khó "mông má" lại nên vẫn đủ sức kiếm vài mối một đêm




Gái vẫy đầu đường Nguyễn Khánh Toàn.






"Vẫy" được anh xe máy...




Ngay lập tức bỏ "mối" để đón khách sộp


Đã thỏa thuận xong giá cả, chiếc ô tô chuẩn bị ra địa điểm mà các em giới thiệu

Khách làng chơi tìm đến loại gái vẫy này thường là đàn ông ít tiền, say rượu đang có nhu cầu "tàu nhanh". Nhưng cũng không hiếm các vị khách sộp, đi cả ô tô đến tìm "hàng", hy vọng vớ được em "hoa tươi" sa cơ lỡ bước trước một rừng "gái hết date".


Hai chiếc xế hộp đều đang lượn tìm "hàng"


Chiếc xế hộp đang mặc cả với "bướm đêm" ở chân cầu Nguyễn Khánh Toàn - Hoàng Quốc Việt


"Giao dịch" bất thành vì bảo kê xuất hiện, yêu cầu "bướm đêm" rời địa bàn vì hoạt động mà không xin phép! Chiếc xế hộp đã "lượn" ngay sau đó.


Hai "bướm đêm" chờ đợi một chiếc xế hộp khác có nhu cầu "giải rượu"

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012

Kinh hãi với “đẳng cấp chơi” của thiếu gia

Gần đây, xung quanh chuyện ăn, ở, học, chơi và hưởng thụ của các thiếu gia, có bao chuyện để bàn. Họ “xài” đồ “xịn”, “độc” nhất và phần lớn là hàng hiệu để khẳng định cho style – phong cách chơi của mình, một phần hàm ý sự quảng cáo cho bố mẹ đại gia của họ.
Một bộ quần áo họ mặc trên người, bằng thu nhập cả năm của cả chục hộ nghèo ở miền núi. Hoặc, mỗi lần đi làm đẹp ở châu Âu bằng tổng thu nhập của… một huyện vùng cao…
Một cuộc “chơi” mang màu sắc thác loạn của các thiếu gia VIP. Ảnh minh hoạ

Bất ngờ với câu lạc bộ thiếu gia VIP & VIP
Tại các thành phố lớn như Hà Nội, Hải Phòng, TP. Hồ Chí Minh… có hẳn những câu lạc bộ thiếu gia. Nói là câu lạc bộ cho oách, chứ thực tế, đó là một nhóm thiếu gia “hợp cạ” chơi với nhau. Theo giới thiệu của Hoàng Oanh thì Oanh là thành viên của câu lạc bộ thiếu gia VIP & VIP. Tức là không còn câu lạc bộ thiếu gia nào Pro (đẳng cấp – PV), “xịn” hơn thế nữa.
Oanh cho biết: Là thành viên của VIP & VIP cực khó, phải hội tụ nhiều yếu tố. Quan trọng nhất là danh tiếng của “ông bô, bà mế” tới đâu trong thương trường và xã hội. Thực lực của “ông bô, bà mế” ra sao? Phải có xe ô tô “triệu đô” trở lên. Trong túi không được có tiền Việt, chỉ tiêu bằng ngoại tệ. Đồ mặc trên người phải là hàng hiệu nổi tiếng thế giới. Nếu là nữ thì giày, dép, túi xách, nhẫn, dây chuyền… phải hàng châu Âu, Mỹ, Nhật hoặc những thương hiệu “đã được khẳng định” ở Trung Đông chứ hàng châu á thường thì không được duyệt. Các thiếu gia phải dùng điện thoại Vetus, nếu không có Vertu thì cũng là iPad “xịn”, Nokia gắn kim cương… Tóm lại, rất nhiều “điều kiện”.

Vì thế, câu lạc bộ thiếu gia VIP & VIP chỉ có chưa đến 20 thành viên, “phủ sóng” rộng cả nước. Một cuộc điện thoại, 2 tiếng sau, thiếu gia có thể từ TP. Hồ Chí Minh sẽ có mặt ngay ở Nội Bài (Hà Nội) hoặc ngược lại – một điều kiện Pro gần như là luật bất thành văn trong câu lạc bộ.
Oanh cho biết: “Phương châm hoạt động” của nhóm là phải “độc”, “lạ” và đẳng cấp từ ăn, ở, chơi cho đến học. Trong số 19 thành viên câu lạc bộ VIP & VIP có đến 18 thành viên từng theo học các trường đại học danh tiếng ở Anh, Mỹ, Pháp, Đức, Nga, Canada…”.
Tôi tò mò: “Thế thì giỏi lắm nhỉ, gọi là siêu thiếu gia được đấy!”. Oanh cười lớn: “Cô đùa cháu đấy à, hay định nhạo báng bọn cháu đấy? Đăng ký đi du học cho oai, chứ có nạp được tý gì vào đầu đâu. Sang đó, cả bọn toàn chơi. Đặc thù của đa số đại học nước ngoài là đăng ký học thoải mái, đóng tiền vào là được đi học. Nhưng học để thi, để kiếm bằng thì với bạn cháu gần như đánh đố. Một số môn, họ cấp chứng chỉ là đã học xong chương trình học. Thế là tốt lắm rồi. Có đứa nào chịu học từ đầu đến cuối đâu. Cầm chứng chỉ viết bằng tiếng Anh về, lừa được khối người, trong đó có cả “ông bô, bà mế”.

Kinh hãi với những ngón chơi
Đức Bình thuộc nhóm thiếu gia đẳng cấp thường thường bậc trung ở Hà thành kể: “Thiếu gia nào cũng biết dùng ma tuý tổng hợp. Đó là cách hưởng thụ mà giới thiếu gia trẻ cho là đẳng cấp nhất hiện nay. Bây giờ chuyển sang ma tuý đá. Vì, một số thiếu gia tìm hiểu hay nghe ở đâu đấy, nói rằng: Dùng ma tuý đá “đỡ hại người hơn” và khó bị phát hiện ra là kẻ nghiện ma tuý. Thiếu gia “sính” ma tuý đá cũng vì lý do khác nữa là “sống bầy đàn” dễ hơn. Mỗi năm, thiếu gia phải xuất ngoại ít nhất 5 – 7 lần đi du lịch, đi chơi ở trời âu, Mỹ mới là đẳng cấp. Có thiếu gia, khi đi còn được phụ huynh cho mang theo người giúp việc để chăm sóc nhằm đảm bảo “điều độ” trong ăn, ngủ, chơi cho thiếu gia”.
Đây là thứ “thần dược”… ma tuý đá, được mệnh danh “chữa bách bệnh cho thiếu gia”.

Cá độ bóng đá, lô đề cũng là “nghề” mà thiếu gia yêu thích. Mấy “môn thể thao” tiêu tiền này giúp thiếu gia có thêm “mối quan hệ xã hội” rộng rãi. Thiếu gia An Đức ở Sài thành, vứt hẳn 1 con Camry nhập nguyên chiếc 3.0, đời chót cho một trận độ là chuyện thường. Một ngày nếu không vứt vài nghìn điểm lô thì không phải là thiếu gia. Một điểm lô là 23.000 đồng, vài nghìn điểm sẽ là bao nhiêu? Nếu thiếu gia “kết” con đề nào thì “bạch thủ” từ 10.000 USD trở lên chứ không bao giờ thèm chơi cò con. Bình hưởng ứng: “Đã chơi là không được tiếc. Mà đã thắng, đã trúng thì phải “đậm” chứ vài chục triệu thì nhằm nhò gì so với số tiền đã bỏ ra”.
Hoàng Oanh “tố” một số thiếu gia trong câu lạc bộ “cố ý chơi trội” bằng việc đi nước ngoài, toàn tách đoàn ra để “đánh quả lẻ”. Tôi hỏi: “Đánh quả lẻ như thế nào?”. Oanh bảo: “Cô không biết thật à? Bọn nó tách ra rồi đi vào “nhà đèn”, “nhà thổ” chơi gái đấy. Vào đấy, tốn vài chục nghìn USD/lần chứ chẳng chơi. Về nhà, cặp với một em, xinh như mộng, chơi đến chán cũng chỉ đến từng đó thôi”.
Giọng Oanh có vẻ trách móc và tiếc rẻ. Nghe đến đó, Trọng Tiến (một thiếu gia “xịn” ở Hải Phòng, mới 20 tuổi) bày tỏ quan điểm theo kiểu từng trải tình trường, rằng: “Đi châu Âu, châu Mỹ, châu Úc mà không nếm mùi vị “chị em” bên đó thì phí lắm. Mang tiếng là “nhà thổ” nhưng họ chuyên nghiệp vô cùng. Gái ở đó rất “dạn” nên “yêu” cũng khoái và sung hơn…”. Tôi nghe xong, chuyển từ choáng sang thất kinh và không thể tin đó là lời của tụi trẻ chỉ mười mấy đôi mươi tuổi.

Oanh thừa nhận: “Tại nhà hàng sang trọng nào ở Hải Phòng, Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh, câu lạc bộ thiếu gia VIP & VIP cũng có thẻ gửi rượu. Chỉ cần một cuộc điện thoại là được phục vụ như ý, thậm chí là trên cả tuyệt vời. Có người gắp thức ăn cho vào bát và nếu thích, nhân viên còn bón vào miệng cho luôn. Đồ ăn toàn là đặc sản. Bát riêu cua đồng mà thực đơn tính tiền ghi 1,5 triệu đồng. Nhà hàng bảo, cua đồng ở vùng nổi tiếng, lại trái mùa… Họ nói thì biết thế chứ chúng cháu có đi chợ bao giờ đâu mà biết đúng hay sai…”.
Rất nhiều chuyện nhỏ to, ngoài lề chán chê, tôi mới hỏi Tiến, Bình, Oanh…: “Tiêu tiền như thế không thấy xót à?”. Cả ba cùng đồng thanh: “Có ai lấy trộm của mình đâu mà tiếc, mà xót. Mình tiêu cho mình mà cô? Tiêu tiền, được phục vụ, được ăn, được chơi thì sướng chứ xót gì?”. “Thế cha mẹ không cho nữa thì lấy đâu ra để tiêu?”. Oanh khẳng định: “Cháu có nhiều cổ phần ở công ty lắm, hàng tháng, họ chuyển cổ tức vào thẻ, tha hồ tiêu. Cháu có phải xin bố mẹ đâu? Bố mẹ cháu không thể “đổ” (phá sản-PV) được. Nếu thế, bố mẹ cháu chết trước à?”. Bình và Tiến thì bình thản hơn: “Biết đến đâu, hay đến đó cô ạ. Bây giờ có tiền thì cứ chơi đi, khi nào không có tính sau”. Kể ra, Oanh nói cũng có lý, “nếu bố mẹ chúng cháu mà “sụp” thì nhiều người khốn khổ theo chứ không riêng gì gia đình bọn cháu”.
Chia tay với những “thiếu gia đẳng cấp”, tôi thấy đầu quay cuồng bởi lối suy nghĩ sống thực dụng, sống chỉ để đòi hỏi và hưởng thụ của một bộ phận thanh niên con nhà giàu. Giá như những số tiền dùng chỉ để chơi bời đó, họ dùng vào những việc nghĩa thì tốt biết mấy?

Những bữa tiệc trăm triệu
Trọng Tiến, một thiếu gia Hà thành cho biết: “ăn một bữa của 10 thiếu gia thôi, hết vài chục đến trăm triệu đồng là chuyện bình thường. Cứ ra quẹt thẻ là xong. Mà thiếu gia nào chẳng có vài thẻ ATM VIP, rút tiền quốc tế?”. “Ăn vàng hay sao mà nhiều tiền thế?”, tôi ngỡ ngàng. Tiến nói: “Ngoài đồ ăn, đồ uống thì còn tiền “bo” cho các em rót rượu và nhân viên phục vụ bàn nữa chứ. Riêng tiền phòng VIP cũng đã 2-3 triệu đồng rồi. Rượu Tây, toàn trộm của “ông bô, bà mế” ở nhà mang đi, mỗi chai cũng trên dưới chục triệu đồng.  Đã nhậu thì phải 5-7 chai, thế thì chẳng đến cả trăm triệu hay sao?”.

Tiết lộ bi hài và gây… sốc
Là thành viên câu lạc bộ thiếu gia VIP & VIP phải có đủ các yếu tố: Đã từng đi du học trời Âu; biết “đập đá”; có xe ô tô “triệu đô”; dùng toàn hàng hiệu và cha mẹ phải là đại gia có tiếng. Đại gia ở đây không giới hạn là thương nhân, quan chức, hay nhà khoa học. Miễn là một gia đình giàu có, có vị trí trong xã hội. “Nếu cha mẹ là đại gia nổi tiếng, không có thực lực thật, bị vỡ nợ, phá sản, mất chức sẽ bị “khai trừ” khỏi câu lạc bộ, hết tư cách thành viên để còn xem xét kết nạp người khác”, một thành viên câu lạc bộ VIP&VIP tiết lộ.

Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2012

Đột nhập thế giới gái gọi một giá tại Quất Lâm Nam Định

Vùng biển Quất Lâm không chỉ hấp dẫn du khách bởi đồ hải sản ngon hay bãi biển thơ mộng, mà còn thu hút bằng dịch vụ mại dâm một giá đầy hấp dẫn.
Nam Định được du khách biết nhiều tới món phở bò, ngoài ra còn có món kẹo dồi (một đặc sản được cho là xuất phát từ ngôi làng trong tác phẩm Tắt đèn của Ngô Tất Tố) hay bánh gai, kẹo Sìu Châu (kẹo lạc đặc trưng Nam Định). Tới Nam Định, bạn sẽ được người dân ở đây nói rất nhiều về biển Quất Lâm, nơi được cho là bãi biển chỉ dành cho đàn ông.



Ảnh minh họa

Ai chưa đến biển Quất Lâm, nếu tìm hiểu trênWikipedia sẽ biết vùng biển này hàng năm đón cả trăm nghìn lượt khách và đem về doanh thu hàng chục tỷ đồng cho huyện Giao Thủy. Hàng năm, bãi biển này được rất nhiều nam du khách lựa chọn sau những ngày làm việc mệt nhọc từ khắp nơi về đây nghỉ ngơi.











Ảnh minh họa

Những ai chọn Quất Lâm để tắm biển hay vui chơi, sẽ không khỏi cảm giác thất vọng vì dường như nơi này không có dịch vụ vui chơi hấp dẫn, thay vào đó là một dọc những nhà hàng kiêm… nhà nghỉ mọc san sát nhau.

“Cua ghẹ” một giá, nhiều đủ chiều du khách



Hàng loạt những nhà hàng lợp lá dọc ven biển Quất Lâm (ảnh: Lam Anh)

Một điều lạ ở Quất Lâm đó là cụm từ “nhà hàng” được người dân ở đây tự đặt. Nó không theo quy chuẩn chung cũng như không được cấp phép của cơ quan chức năng nào.

Dạo một vòng quanh những nhà hàng này thấy đa phần đều trang trí đơn giản, vài chiếc bàn gỗ, bàn nhựa trước cửa. Khách đến không nhiều nhưng nhân viên nhà hàng “đông như quân Nguyên”, có lẽ những nhà hàng này “giàu ngầm” không khoe, chứ chỉ tính riêng việc trả tiền nhân viên, nhà hàng cũng tốn cả chục triệu mỗi tháng chứ chẳng ít.




Tuy nhìn vắng vẻ nhưng “nhân viên” của nhà hàng sẽ đến rất đông với chỉ một cuộc điện thoại (ảnh: Lam Anh)

Khi tôi dừng lại trước cửa nhà hàng số 22, một nhà hàng không có nhân viên đông như các nhà hàng khác, bỗng nghe thấy giọng nói thoảng trong gió: “Em ơi đi đâu cho vội, vào làm chén nước chả tội đến ai. Ở đây cua ghẹ chị nhiều, hàng ngon một giá đủ chiều bọn em”. Cảm nhận đầu tiên của tôi là hơi sợ, khi bỗng dưng giọng nói phát ra từ căn nhà không có người buổi tối hòa chung với gió biển bay đến tai, làm tôi liên tưởng đến những câu chuyện liêu trai chí dị của Bồ Tùng Linh.

Đang định thần, bỗng nhiên chủ quán chạy ra đon đả: “Em ơi vào đây, vào đây! Vào nghỉ chân uống nước, quán chị thì cái gì cũng có, em thích ăn ghẹ sống đang bò hay cua non đang chạy đều có hết, cứ vào đây”. Tôi thấy chị chủ nhiệt tình, có chút tố chất thơ văn thú vị nên theo vào ngồi uống nước.

Hỏi han một hồi sao quán vắng hơn các quán khác và không thấy thực đơn ăn uống gì, chị chủ giải thích rằng khu này ai cần ăn gì, uống gì thì thực đơn chính là “trực tiếp hỏi chủ”. Món gì cũng có nhưng không sẵn ở nhà, vì khách đến ăn món gì chỉ một cuộc điện thoại là sẽ mang đồ đến làm ngay cho tươi.

Khi thấy tôi nhìn ngang nhìn dọc quán tỏ vẻ hơi thất vọng, chị chủ như người bạn “tâm đầu ý hợp” hiểu ngay ý tôi rồi nói: “Ở đây nhiều bé xinh xắn lắm, em có thích ‘chơi’ không chị gọi cho. Em yên tâm, nếu không thích em có thể đổi thoải mái bao giờ thích thì thôi”.

Khi tôi hỏi về giá cả “đi nhanh” và “qua đêm”, chủ quán cho biết đi nhanh 130.000đồng/lần, qua đêm là 400.000 đồng/đêm có sẵn phòng. Khách muốn “chơi” qua đêm bao nhiêu lần cũng được miễn là đủ sức, “chơi” qua đêm được tính từ 0h sáng đến 7h sáng. “Có rất nhiều em để chọn, ưng thì đi và đặc biệt khác các nơi khác là duy nhất một giá ai cũng như ai”.

“Nhân viên” di động không mũ bảo hiểm phóng ầm ầm

Sau khi trao đổi với chị chủ quán về “cua non, ghẹ bò”, tôi thống nhất thử gọi một bé mà theo chị chủ miêu tả là xinh xắn và chiều khách. So với giá tại Hà Nội và TP.HCM, thì “gái gọi” tại đây đúng như mọi người nói là rẻ bậc nhất miền Bắc. Đồ Sơn được các “dân chơi” gọi là “thiên đường C&C (cave & casino), còn Quất Lâm cũng không kém cạnh khi có tên “Giao Nam đệ nhất giá” (Giao là viết tắt của huyện Giao Thủy, Nam là Nam Định, Quất Lâm thuộc huyện Giao Thủy).



Khi rảnh rỗi, “cua non ghẹ sống bò” dọc ven biển

Chị chủ nhà hàng rút chiếc di động ra và gọi với giọng hồ hởi: “Alo mẹ Yến à, có em Trâm ở đấy không? Cho mượn Trâm một lúc. Qua luôn số 22 nhé!”. Chỉ chừng 5 phút sau cuộc điện thoại của chị chủ nhà hàng, một cô bé khoảng 17 tuổi, cao chừng 1m55 dáng người đậm, khá xinh xắn đi chiếc xe Lead màu bạc đến.

Cô chưa đến tuổi được phép điều khiển xe máy, vậy mà đầu không mũ bảo hiểm, tay vặn ga rất thành thạo. Sau một hồi nhìn biết tôi cũng ưng, cô bé cười đánh tiếng bảo tôi vào trong. Đi sâu vào trong nhà mới thấy nhà hàng này khu sau rất rộng, có xây 4 phòng nhỏ mỗi phòng chừng 7m2 đủ kê một chiếc giường cùng với chăn đệm, bốc mùi hôi… “như cú”. Tôi chưa kịp làm gì, Trâm đã rất nhanh như một cái máy lột dần quần áo của chính mình, sau đó đặt lên bàn một chiếc bao cao su không rõ nhãn hiệu, viết toàn bằng chữ Trung Quốc.

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012

Đằng sau phố cầm đồ của dân chơi Hà Thành

Nhiều chiêu lách luật đã khiến cho không chỉ những khách hàng của tiệm cầm đồ mà ngay cả chủ tiệm cũng phải nếm "trái đắng". Dường như mảnh đất màu mỡ cho tội phạm hiện vẫn đang bị bỏ ngỏ.

Phố cầm đồ cho “dân chơi”

Đặng Dung - con phố mà mới chỉ nhắc tên đã khiến rất nhiều người dân Hà Nội nghĩ ngay tới "mặt hàng" chủ lực của nó, đó là những tiệm chuyên cầm đồ "xịn" cho dân chơi với giá cả khá hữu nghị. Tuy vị thế của nó đã ít nhiều bị suy chuyển, song hiện tại nó vẫn đang là địa chỉ tin cậy của những ai cần vay nóng.

Một đêm tháng 4, chúng tôi có mặt tại con phố dân chơi được mệnh danh là đệ nhất Hà thành về khoản cầm đồ. So với vài năm trước đây, con phố này đã có chút đổi khác. Vẫn là những tiệm cầm đồ san sát, đèn đuốc sáng choang, nhưng đã có một quán cà phê và một nhà hàng khá sang trọng mọc lên giữa tuyến phố.

Tân - một chủ tiệm cầm đồ ở phố dân chơi này vừa mới nhượng lại cửa hàng cho một đại gia khác để chuẩn bị mở quán cà phê - kể: Cách đây hơn chục năm, có thể gọi Đặng Dung là... con phố chết.




Khách chính của phố dân chơi là các "cầu thủ" (dân cá độ bóng đá) và chị em "dân chơi". (Ảnh minh hoạ)

Con phố dân chơi này nằm kẹp giữa hai tuyến đường một chiều là Phan Đình Phùng và Quán Thánh, con phố này sẽ vẫn mãi êm đềm, vắng lặng nếu như không có ngày, một nữ đại gia phố cổ tên Hiền ôm cả tỉ đồng đến... mở tiệm.

Nguyên tắc của các tiệm cầm đồ ở đây là cầm cao, sát giá, lãi suất thấp, bảo quản đồ tốt. Năm 1997 - 1998, Hà Nội đua xe ''rộ'' nhiều ''đội đua'' tìm đến đây cầm xe vì giá cầm cao ngất ngưởng: một con ''rim chiến'' (Dream II Thái Lan) cầm được 20 triệu đồng. Khách có thể yên tâm ''gửi'' vào kho mà không lo mất một con ốc, đừng nói chuyện đổi đồ.

Với khách lạ, các hiệu cầm đồ ở Đặng Dung cho cầm quá thời hạn 5-15 ngày; khách quen cho cầm... 1 năm, thích thì lên trả lãi theo tuần, theo tháng.

Vào khoảng 22h, tôi và Tân đang ngồi nhấm nháp chén trà nóng tại vỉa hè thì gặp một đội hình "ca sĩ" từ đâu "bay" đến. Ba cô gái trẻ, cô nào cô nấy áo hai dây trễ ngực, quần đùi ngắn tới chỗ không thể ngắn được nữa, đỗ xịch trước một tiệm cầm đồ. Một cô đứng ngoài trông xe, còn hai cô đi thẳng vào trong nhà.

Theo lời Tân, dù được mệnh danh là phố cầm đồ - phố dân chơi cho nhà giàu, song khách hàng chính của phố lại là các "cầu thủ" (dân cá độ bóng đá) và đám "hàng họ" (gái bán dâm).

Cứ tầm khoảng 5 - 6h chiều các cầu thủ lại đem xe cộ, điện thoại... ra cầm để lấy tiền úp đề, rải lô và bắt bóng. Với mức giá 2.000 đồng/ngày cho món hàng dưới 1 triệu đồng và 3.000 đồng/ngày cho món trên 1 triệu đồng, có thể nói bước giá như vậy là "ngon" nhất Hà Nội. Đám hàng họ sau giờ sát phạt cũng cần ít tiền để rải con lô dăm ba chục điểm nhằm gỡ gạc.

Ở phố dân chơi này có cặp “vợ chồng” điển hình của mô-tip chồng cầu thủ - vợ ca sĩ hiện đang khá nổi trong giới "Hoàn Mỹ". Thanh Tuấn sau vài chuyến đi buôn bán xuôi ngược kiếm được tí vốn liền về lại thủ đô làm ăn.

Cờ bạc đãi tay mới, Tuấn ăn một lúc bảy trận cả Ngoại hạng Anh, Series A của Italy và Champions League... Thế nhưng sau đó liền tù tì ba tuần, không hôm nào Tuấn thắng nổi một trận cho nên vốn liếng cũng... lặn luôn. Cũng qua bóng bánh mà Tuấn quen được Lan - một "ca sĩ" quán nhậu mà nghề chính là... buôn bán vốn tự có.

Chiều nào người ta cũng thấy cặp “vợ chồng” cưỡi SH mò lên phố dân chơi. Thường là cắm đồ để lấy tiền "quay vòng vốn". Cũng có khi gặp may, cả hai lại tự thưởng cho mỗi người một chiếc điện thoại di động vào loại "cáu cạnh".

Nhắc tới điện thoại di động, Tân kể tiếp. Thực ra, người ta cứ hay quan niệm điện thoại trên Đặng Dung là "hàng xịn", là đồ thanh lý từ các tiệm cầm đồ. Tuy nhiên, vài năm trở lại đây, điện thoại Trung Quốc ồ ạt tràn về, và không ít những ông bà chủ ở Đặng Dung nhập hàng, lợi dụng danh nghĩa hàng "cắm" để bán với giá cao.

Cũng chính vì lý do này, thương hiệu Đặng Dung đã ít nhiều bị phai nhạt. Bây giờ, đám dân chơi bắt đầu... chuyển dịch ra một số khu vực khác. Đó là khu Phùng Hưng, Láng, một số tiệm nhỏ lẻ ở Phó Đức Chính, Phạm Hồng Thái...

Sẽ là thiếu sót nếu nhắc tới những phố cầm đồ mà không đề cập tới các "họ nhà gia" (đại gia) của làng cầm đồ Hà thành. Có thể nói, họ mới là người chủ thực sự, đứng phía sau "sân khấu" để điều hành thị trường cầm đồ.




Công an quận Ba Đình kiểm tra định kỳ các tiệm cầm đồ trên địa bàn phố dân chơi. 

Đại gia H. "liều" là chủ một dãy tiệm cầm đồ liên hoàn trên phố dân chơi khởi nghiệp từ một tiệm nhỏ tí xíu có 5-6m2 với số vốn vài ba trăm triệu, sau vài năm số tài sản của H. “liều” đã tăng gấp hàng chục lần. Và công việc hiện tại của H. "liều" bây giờ không phải là đứng quầy ghi sổ sách nữa. H. "liều" giao toàn bộ quyền điều hành cho một người khác, còn H. "liều" chỉ việc đi ăn, uống và... quan hệ. Rất ra dáng doanh nhân!

Những dạng như H. "liều" ở đất Hà thành này có cả trăm. Song nhắc tới T. "mo" thì những ai trong giới cầm đồ hầu như đều phải ngả nón. Không ai biết chính xác, song số vốn của của T. "mo" không dưới vài trăm tỉ đồng. Một dãy cửa hiệu cầm đồ trên phố Phùng Hưng, Láng Thượng... đều là do T. "mo" mở ra.

Một đàn em của T. "mo" tiết lộ, nghề gì cũng có cái mánh của nó. Trong nghề cầm đồ thì nhiều khi các chủ tiệm thích đồ... vô chủ hơn. Bởi vì thứ nhất, đồ này sẽ "dìm" được giá, và khả năng chủ quay lại "nhổ" là không cao. Do đó sẽ bán được giá hời.

Ví dụ một chiếc xe SH vô chủ, cắm chỉ được tầm 9-10 triệu đồng. Tới khi phát mại tài sản thì bỏ rẻ các chủ tiệm cũng bán được 20-30 triệu. Và dĩ nhiên, những đồ vô chủ này sẽ không bao giờ được ghi vào sổ sách mà được lưu trong một "sổ chìm" khác. Đây chính là một nguy cơ lớn về việc tiếp tay cho các hành động phạm tội như trộm cắp, cướp giật...

Một "món" ưa thích của các chủ tiệm cầm đồ là giấy tờ nhà đất. Thường những ai đi cắm nhà, nhất là đoạn trên quận Ba Đình, Hoàn Kiếm... thì phải cần số tiền hàng tỉ đồng. Và với lãi suất 2.000-3.000đồng/triệu/ngày thì đây mới thực sự ra tấm ra món. Nhưng để được cho vay, thì người vay sẽ phải ra công chứng, viết giấy bán nhà cho chủ tiệm cầm đồ. Sau đó, người vay sẽ phải viết tiếp một giấy vay nợ, cam đoan sẽ trả đủ trong x (ngày), nếu không căn nhà đó sẽ có chủ mới.

Lắm lúc một chủ tiệm cầm đồ không kham nổi vì số tiền cho vay lên tới vài tỉ đồng thì sẽ phải liên kết với các chủ tiệm khác, đồng thời "cắt phế" khoảng 30% lãi suất.

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

Ớn lạnh với thú chơi lột da

Còn kinh khủng hơn mốt đeo khoen, xỏ lỗ vào những bộ phận nhạy cảm của cơ thể như đeo khoen cho mí mắt, lưỡi, núm vú, vùng kín…, không ít dân chơi đất Sài thành gần đây để khoe số má đã lao đầu vào thú chơi lột da - một biến tướng rùng rợn của mốt xăm mình.
Để trở thành "môn đồ" của thú chơi ớn lạnh này, tay chơi phải chấp nhận đau đớn tột độ, phó thác cơ thể cho "nghệ nhân" người nước ngoài dùng dao chuyên dụng lột từng mảng da, rồi hoặc bôi hóa chất, hoặc để vết thương nổi sẹo thành những hoa v, hình ảnh… kinh dị!

Tác phẩm nghệ thuật… khủng khiếp
Mới 19 tuổi nhưng Quí, con cầu con khẩn của một chủ tiệm vàng ở khu vực chợ Bến Thành, quận 1, sành sỏi đủ món tứ đổ tường, chơi sát số. Với núi tiền rủng rỉnh của gia đình, Quí mặc sức đập phá. Hầu như vũ trường, quá bar nào ở TP HCM Quí cũng đã từng kinh qua. Với Quí, đỉnh cao của các màn chơi đàn đúm, nay đập đá, mai thuốc lắc… suy cho cùng để thỏa mãn các cảm giác thg hoa ngày một leo thang, như người leo núi dẫu biết rằng việc chinh phục cao sơn rất nguy hiểm nhưng khi chinh phục được ngọn núi này, người ta sẽ nghĩ ngay đến việc chinh phục ngọn núi khác cao hơn, nguy hiểm hơn và tất nhiên gian nan hơn.
Đấy chính là lý do mà khi đã quá ngán ngẩm các kiểu chơi, đập phá, đốt tiền vào rượu, gái, thuốc lắc…, Quí chuyển hướng sang thú chơi hành xác để thỏa cảm giác khác lạ. Xỏ hàng loạt khoen lỗ trên vành tai, vành môi, mí mắt chưa đã, sau đó Quí cắn rg chấp nhận đớn đau cho người ta khắc chữ, xăm hình ở vành môi trong và xăm cả trên lưỡi.

Từng một thời rất tự hào với mớ "phụ tùng" ấy và chỉ kết bạn với những ai cả gan đeo khoen, xỏ lỗ, xăm chỗ nhạy cảm như mình, nay Quí tỏ ra chán ngán và xem thường những ai chỉ dừng lại ở những hình xăm như thế. "Đơn giản bởi các thú chơi kia lỗi thời hết rồi. Bây giờ đẳng cấp là phải dám cho người ta lột da để tạo nên những hình xăm bằng sẹo" - Quí khẳng định.
Để chứng tỏ mình là tay chơi số má trong lĩnh vực hành xác, Quí xắn tay áo, khoe hình xăm sẹo là 2 gương mặt người cách điệu quái dị đỏ như máu nằm ở bả vai trái. Thoạt nhìn những tưởng 2 gương mặt người trên bả vai của Quí chẳng nghĩa lý gì so với những hình xăm rắn rồng, đầu lâu, xương sọ, ác quỷ… chằng chịt trên cơ thể của lắm tay giang hồ chợ a mà chúng tôi gặp trong các trường, trại. Nhưng nhìn kỹ mới thấy mức độ rùng rợn, đúng nghĩa đẳng cấp ớn lạnh mà Quí huênh hoang. Bởi dân xăm mình truyền thống muốn có đại bàng, cọp beo, ác quỷ trên thân chỉ việc để các thợ xăm có khi là bạn tù dùng kim tiêm châm lên da tạo hình rồi "phết mực tàu", vậy là xong. Nhưng hình xăm sẹo của Quí thì khác, nó không láng, không nên hình hài từ vết mực mà là tổ hợp của những vết sẹo lồi: "Xăm truyền thống tụi nó chỉ việc dùng kim châm vào da, còn của tui thì phải lột da nên ác liệt hơn là chuyện hiển nhiên rồi" - Quí tự hào khoe mẽ.
Quí không phải là trường hợp dân chơi đầu tiên và duy nhất đất Sài thành dấn thân vào trào lưu xăm sẹo bằng cách lột da. So với Hải “đầu bò”, tay giang hồ số má trước chuyên đòi nợ thuê, nay chuyển sang lĩnh vực "đáo hạn ngân hàng (ai vay ngân hàng, đến ngày đáo hạn nếu không có tiền thanh toán sẽ bị phát mãi tài sản, hoặc mất uy tín không được cho vay tiếp tục, nếu cầu cứu sẽ được Hải tung tiền giải cứu với lãi suất cắt cổ) thì cặp mặt người lồi sẹo của Quí chỉ đáng xếp vào dạng tép riu.
Giới dao a ở khu Tôn Đản, quận 4 rỉ tai nhau rằng đã từng thấy Hải khoe tấm lưng trần với hình xăm sẹo là con rồng đang ngậm chùm đầu lâu tứa máu! Có được hình xăm oách như vậy, nghe nói Hải đã phải dùng heroin liều cao để cơn đê mê do ả phù dung mang lại lấn át sự đau đớn tột đỉnh trong quá trình giao thân cho các "chuyên gia" lột gần như sạch sẽ lớp da lưng…
Hải “đầu bò” hoạt động kín kẽ, hiếm khi xuất đầu lộ diện chốn đông người và cũng không phải là thành phần giang hồ vặt chuyên phô mấy cái hình xăm rắn rồng để hù dọa kẻ yếu bóng vía, nên chúng tôi dù cố gắng tiếp cận để được “chiêm ngưỡng tác phẩm nghệ thuật" được đồn thổi là đỉnh cao của thú chơi hành xác, nhưng đành lực bất tòng tâm. Dẫu vậy, cũng từ đi sâu vào thú chơi mới nổi này, mới biết Sài thành còn có nhiều dân chơi khác là chủ nhân của những hình xăm sẹo sau quá trình oằn mình cho người ta lột da ghê rợn. Điều bất ngờ ở chỗ thú chơi hành xác này những tưởng chỉ hút đám môn đồ là giới mày râu, ai ngờ cũng có bóng hồng nhập trận!
Kiều nữ chịu chơi ấy là Loan, 21 tuổi, sinh viên của một trường dân lập nhà ở đường Kỳ Đồng, quận 3. Loan là ái nữ của một đại gia ngành bất động sản, là nữ giới nhưng tính khí, sở thích như con trai. Hồi trào lưu tattoo (xăm nghệ thuật) mới bùng phát, Loan ngẫu hứng nhờ thợ xăm một đàn chuột nhắt nối đuôi chạy từ rốn xuống… phía dưới. Năm 2010 rộ lên trào lưu xăm sơn phản quang, Loan khiến nhiều người đứng tim khi xăm trên mu bàn tay cảnh một cô gái treo cổ. Cần nói rõ rằng những hình xăm phản quang được xăm bằng loại mực đặc biệt có tên là UV chỉ phát sáng trong bóng tối.
Đầu năm 2012, khi trào lưu "xăm sẹo" bắt đầu nổi đình nổi đám, Loan cũng đua đòi tậu cái hình xăm con cá Ông Tiên - một loài cá cảnh nước ngọt, trên bờ vai phải với 2 màu xanh - đỏ. "Con cá sẹo" của Loan có kích cỡ gần bằng lòng bàn tay người lớn, gồ lên vai Loan trông rất ghê: "Loại xăm da bằng mực tàu là hình chìm, thứ đó lỗi thời lắm rồi" - Loan tự hào khoe với chúng bạn: "Cái của tao là xăm sẹo, nghĩa là tạo vết thương, cho nó liền sẹo và thành hình. Vì phải lột da mới có được nên nó thực ra là "tuyệt tác" của cơ thể chính mình chứ không phải từ kiến tạo của thợ xăm và màu mực".
Cũng từ tiếp xúc trực tiếp, gián tiếp với nhiều chủ nhân của trào lưu lột da cho sẹo nổi hình xăm đặng thể hiện ta đây là dân chơi số má, có đẳng cấp như Quí, Hải, Loan…, chúng tôi còn phát hiện nhiều chủ nhân những hình xăm sẹo rùng rợn khác. Đó là hình xăm thiếu nữ để ngực trần, tay xách con dao phay, tay còn lại nắm đầu một người tình phụ bạc bị cắt ngang với cảnh máu chảy ròng ròng, toàn hình xăm đều đỏ loẹt màu máu. Chủ nhân của hình xăm quái dị này là một nữ sinh viên đang du học ở Mỹ nhưng chán cảnh xô bồ ở xứ sở Nữ thần tự do nên về nước để dễ bề chơi, đập phá và thường lui tới bar Sixteen trên đường Lê Quí Đôn (quận 1). Đó còn là hình xăm thủ lĩnh diệt chủng Pôn Pốt với những đường khối do sẹo nổi gồ ghề nằm nổi bật giữa rừng đầu lâu trên bả vai của T., nam sinh một trường đại học quốc tế ở Mỹ vừa bị trục xuất vì học quá kém!
Khởi nguồn ở Mỹ và Đài Loan…, như thú xỏ lỗ, đeo khuyên, thú xăm sẹo bằng cách lột da đang xâm lấn một bộ phận giới trẻ ở TP HCM.

Triết lý quái gở của dân chơi
Tuy tính cách, giới tính, tuổi tác khác nhau nhưng những môn đồ của trào lưu xăm sẹo kể trên đều có điểm chung là con nhà giàu giỏi chơi, hưởng thụ, thích tìm những cảm giác mới lạ, xem chuyện khác người là nổi bật, đẳng cấp.
Sáng, 24 tuổi, bảo vệ của một quán bar ở khu phố Tây trên đường Đề Thám, bật mí nơi mình đang "công tác" thi thoảng cũng đón tiếp dăm cậu ấm, cô chiêu có những hình xăm sẹo rất oách. Trong một lần ngẫu hứng, một trong những cậu ấm ấy bật mí rằng các nghệ nhân xăm mình ở Việt Nam không đủ trình độ lột da cho sẹo tạo hình mà chỉ dừng lại ở việc châm chích rồi thoa mực tạo dáng…
Để lộ cái hình xăm bầy kền kền đang bâu quanh một xác chết trên cánh tay trái, cậu ấm nọ cho biết, cậu đã chi gần 20.000 USD sang New York, trước tham quan, sau nhờ các chuyên gia lột da để tạo hình xăm muôn đời còn mãi trên da thịt, không có kiểu chơi nghiệp dư khoái thì xăm, không thích thì bắn lade xóa bỏ!
Hai tay chơi Quí, Loan cũng xác nhận hình xăm của mình được lột da ở nước ngoài chứ không phải trong nước. Nếu như Quí lột da tạo hình ở Thái Lan thì Loan như cậu ấm nọ, lột da ở tận bên Mỹ: "Xăm sẹo khó lắm, bởi chỉ cần rạch lệch chỉ 1mm trên da thôi thì mọi nỗ lực coi như vứt sọt rác. Để tạo dáng cho sẹo nổi hình xăm, nghệ nhân trước tiên làm vệ sinh vùng da được xăm bằng cồn để sát trùng. Sau đó họ sẽ dán chặt mẫu đề can thật mỏng lên vùng xăm rồi dùng dụng cụ đặc biệt là con dao nhỏ, bén tỉ mẩn lột từng mảng da cho đến khi "tác phẩm" hoàn tất…" - Quí, bật mí.


Quí cũng như những chủ nhân lắm tiền của các hình xăm sẹo bỏ nhỏ rằng sở dĩ quyết định tốn nhiều tiền, chấp nhận đau đớn cho "nghệ nhân" lột da xăm lên mình những hình thù kỳ quái, vì tự bản thân của những hình xăm sẹo còn là lá bùa hộ mệnh, có tác dụng bảo vệ chủ nhân tránh khỏi sự ám ảnh, quấy nhiễu của những linh hồn quỷ dữ. Một tay chơi khẳng định rằng hình xăm sẹo với những hoa v ngoằn nghèo bí hiểm trên lưng của mình thực chất là biểu tượng của những chiến binh người da đỏ ở Nam Mỹ: "Người bản địa xem việc lột da tạo hình là cách đánh dấu một thiếu niên, thiếu nữ bước vào tuổi trưởng thành hay trở thành chiến binh can đảm, quật khởi!?".
Những triết lý quái gở ấy của cánh dân chơi quanh mốt "lột da" vẫn chưa dừng lại đó. Điều này đồng nghĩa với việc thế giới của những hình xăm sẹo còn gắn liền với nhiều triết lý vô cùng quái dị, khác xa với suy nghĩ đơn giản của dân xăm nghệ thuật (tattoo) rằng đó đơn giản là tác phẩm nghệ thuật trên da thịt.
"Tôi đã từng giao lưu với không ít chủ nhân của những hình xăm sẹo, chủ yếu là du học sinh ở nước ngoài và được nghe đa phần họ giải thích ý nghĩa, quan điểm quái lạ về hình xăm sẹo của mình. Có bạn cho rằng ẩn chứa sâu xa hình xăm sẹo cái đầu mãnh hổ của mình hàm chứa nội lực tinh thần mạnh mẽ. Lại có bạn tin rằng trở thành chủ nhân của hình xăm sẹo đồng nghĩa với việc nắm trong tay quyền lực mạnh mẽ, có khả ng thu phục thế gian"(?!).


Dứt lời, T. chủ một tiệm xăm tattoo, trên đường Hoàng V Thụ, quận Phú Nhuận bỏ nhỏ rằng từng gặp một cô gái xăm nhành hoa tulip bên hông với tâm sự rất giản đơn, đó là hấp dẫn trong mắt bạn tình và nồng say trong chuyện ch gối: "Gắn liền với những triết lý ấy, đa phần chủ nhân của những hình xăm sẹo mà tôi tiếp xúc cho rằng người dám chấp nhận cho người ta lột da nghĩa là người dũng cảm, chinh phục hoàn toàn sự sợ hãi, đau đớn, nói chung là chinh phục chính mình!"(?!)…
Không như những môn đồ của trào lưu xăm lột da, những chủ tiệm xăm nghệ thuật tattoo có tiếng tại TP HCM thì có quan điểm, góc nhìn khác. Anh N.Trung, chủ tiệm xăm nghệ thuật Tadashi tattoo ở địa chỉ 283/1 Phạm Ngũ Lão, quận 1, chia sẻ rằng mỗi người có quyền định đoạt thân thể của mình và việc nhìn nhận hình xăm đẹp hay xấu tùy thuộc vào sở thích, quan điểm cá nhân. Anh Trung nhấn mạnh: "Trào lưu xăm lột da tôi mới nghe râm ran gần đây và Việt Nam hiện chưa có tiệm xăm nào nhận lột da kiểu như vậy. Trào lưu này phổ biến chủ yếu ở Mỹ và Đài Loan.

Về quan điểm cá nhân, tôi thấy đó không phải là loại hình nghệ thuật bởi nó ghê rợn quá". Khánh Huân, chủ một tiệm xăm tattoo khác nhấn mạnh rằng gắn liền với mốt lột da tạo hình xăm sẹo là những biến chứng nguy hiểm nếu dụng cụ dùng để lột da chưa được tiệt trùng kỹ lưỡng: "Thực tế cho thấy, chỉ riêng việc xăm kim thôi nhưng do kim bị nhiễm trùng hoặc phòng xăm không được vô trùng tuyệt đối đã khiến vết xăm của không ít người bị lở loét, hoại tử, có khi nhiễm HIV. Xăm kim còn nguy hiểm như vậy huống chi cái kiểu phơi mình cho người ta thẻo từng miếng da như vậy!"

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Dân chơi bỏ công tìm gái gọi mác sinh viên

Trước khi bước vào cuộc mây mưa, mỗi cô gái đều khéo léo, phô ra tấm thẻ sinh viên với khuôn mặt non choẹt nhằm chứng minh về thân phận “gái gọi sinh viên” của mình. Tấm thẻ sinh viên trở thành một thứ giấy “thông hành” khiến các cô trở nên có giá hơn và được những vị khách làng chơi ráo riết săn lùng.

Thương hiệu “gái sinh viên”
Đời sống ngày càng đi lên, khi hầu bao của những vị khách làng chơi ngày càng rủng rỉnh và họ đã quá nhàm chán với những tụ điểm mại dâm nhớp nháp, tất yếu họ sẽ tìm đến những thú vui mới, hấp dẫn hơn và cao sang hơn.
Thay vì chọn những cô gái mại dâm xếp hàng lũ lượt ở các “phố đèn đỏ” hay những con ngõ “sung sướng” khét tiếng thì giờ đây họ chỉ việc ngồi nhà, nhấc máy alo và nhờ những tay tú ông, tú bà mối lái cho một cô gái gọi nhưng được cộp mác “sinh viên”.

Nhiều khách làng chơi tìm đến các cô gái gọi gắn mác sinh viên

Nhiều nữ sinh đang còn ngồi trên ghế nhà trường, nhưng vì mải ăn chơi đua đòi hoặc vì hoàn cảnh đưa đẩy, không giữ được mình đã nhắm mắt đưa chân vào các ổ mại dâm và trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp.
Khác với tầng lớp mại dâm theo lối “nông dân”, những  cô gái sinh viên khi đã trở thành gái bán dâm chuyên nghiệp, thì cái thẻ sinh viên dường như là một tấm “thông hành” để khách làng chơi có cảm giác mình được “lên mây” với một trí thức.
Khách làng chơi nhiều người không ngại bỏ công săn lùng để được thưởng thức thứ “hàng hiếm” đó.
Một sinh viên làm gái gọi thì thu nhập hàng tháng lên đến cả chục triệu đồng nếu “quan hệ” tốt với các má mì, các nhà nghỉ, khách sạn, bởi đây là “khẩu vị ưa chuộng” của khách mua dâm lắm tiền.
Gái gọi sinh viên bao giờ cũng có cái “chất” hơn từ cách nói năng, cử chỉ, điệu bộ không bỗ bã, bốp chát như gái bán dâm thuộc dạng ít học hay thất học. Có lẽ vì “phần học thức” cao hơn ấy mà “gái gọi sinh viên” trở thành “thương hiệu cao cấp”.
Các cô gái gọi đang là sinh viên thường không bao giờ xuất hiện ở ngoài đường để chờ khách, thường ít ai biết rằng ngoài thời gian đi học, họ còn kiêm thêm nghề “đi khách”.
Để có thể kiếm được những gái gọi sinh viên thuộc dạng “hoa khôi” vừa có tài vừa có sắc, không chỉ cần có nhiều tiền mà cũng cần sự quen biết, mối lái kỹ càng mới có thể “gọi” được.
Tan trường là …
Những cơn mưa phùn cứ rả rích khiến cho thời tiết trở nên nhớp nháp, bẩn thỉu, đường phố phủ một lớp ẩm ướt khiến ai muốn ra đường cũng phải lắc đầu ngán ngẩm. Ngồi trong một góc quán café chờ đợi, cuối cùng cô gái tên G. đã xuất hiện.
Tôi được một người bạn giới thiệu cho G., cô gái từng là một gái gọi sinh viên chính hiệu. Nhưng bây giờ thì cô đã ra trường và từ bỏ cái nghiệp “buôn hương bán phấn” ngày nào của mình rồi.
So với độ tuổi 28 của mình, G. trông khá già dặn nhưng không vì thế mà mất đi nét đẹp đằm thắm, dịu dàng.
Sau một hồi nói chuyện quanh co cho tư tưởng của G. được thoải mái, cuối cùng tôi cũng được cô trút bầu tâm sự về một thời lạc lối của mình khi vẫn ngồi trên ghế của giảng đường đại học.
G. lớn lên ở mảnh đất trước đây từng được gọi là “Cửa ngõ của Thủ Đô” khi chưa sát nhập vào Hà Nội làm một.
Sau khi học hết cấp 3, với lực học tương đối khá của mình, G. thi đỗ vào một trường đại học có tiếng. Sau khi biết tin đỗ đại học, G. hết sức thoải mái vì được gia đình chiều chuộng.
Bước vào giảng đường đại học, những áp lực học hành của 12 năm đã tan biến, việc bước vào cánh cổng trường đại học khi đó với G. không khác gì vừa mới lạc vào một chốn “thiên đường” với biết bao điều mới mẻ đang chờ đón.
Gia đình cũng thuộc diện khá giả nên G. được bố mẹ thưởng cho rất nhiều tiền bạc để sắm sửa vào đại học.
Cũng từ đây, cô nữ sinh ngày nào đã hoàn toàn lột xác. Vốn đã có nhan sắc, lại biết cách ăn vận hợp mốt, trông G. như một thiểu thư đài các bước vào giảng đường.
Thế rồi theo chân những người bạn bè thuộc diện “chơi bời”trong lớp, G. bắt đầu biết đến đi chơi đêm, những cuộc rượu say sưa ở quán bar, vũ trường, nhảy nhót, đập phá.
Cô gái vừa bước sang tuổi 18 không biết rằng những nơi ấy có rất nhiều má mì vẫn chầu trực sẵn để “săn” những cô gái trẻ măng, xinh đẹp nhằm đưa vào đường dây mua bán dâm cao cấp của họ. Và G. nhanh chóng lọt vào “tầm ngắm” của các tú bà.
Sau một vài lần lên quán bar chơi, G. đã gặp và quen biết một người phụ nữ trẻ đẹp cũng thường xuyên lên bar vào buổi tối. Sau vài câu làm quen, người phụ nữ kia xin G. số điện thoại và nói rằng để thỉnh thoảng tâm sự và rủ cô đi chơi.
Từ đó, người phụ nữ lọc lõi kia “tiêm nhiễm” vào đầu cô gái mới lớn những suy nghĩ lệch lạc về tiền bạc.
Ả dụ dỗ G. bằng cách đưa ra những con số rất hời mà G. sẽ nhận được, đổi lại G. chỉ cần ngồi uống rượu với khách hàng tại các quán bar, vũ trường. Nếu gặp “khách sộp”, G. có thể được bo thêm rất nhiều, thoải mái chi tiêu…
Mới đầu G. đã từ chối lời mời mọc hấp dẫn này. Nhưng ả má mì chuyên nghiệp chẳng khó khăn gì để thay đổi cách suy nghĩ của những cô gái trẻ người non dạ như G.
Nắm được tâm lý “thích thể hiện” của cô gái trẻ, ả má mì tiếp tục đánh trúng tâm lý của cô khi tiếp tục vẽ ra viễn cảnh G. được chiều chuộng, ăn mặc sành điệu và mang phong cách của dân chơi, mọi người sẽ nhìn G. bằng con mắt ngưỡng mộ, ghen tị.
Được đưa đón bằng xe hơi sang trọng, thích mua đồ hàng hiệu gì cũng có, nhất là những người đàn ông để G. “cặp” đều là những công tử hay những “ông lớn” có thế lực.
Thể rồi, dần dà, trong những lần gặp phải chuyện buồn vì học hành, rồi chuyện tình yêu trai gái, tâm lý buồn chán đã khiến G. lần đầu tiên chủ động liên lạc lại với ả má mì để đi chơi với những người đàn ông sành điệu, giàu có. Kể từ đây, con đường trở thành gái gọi sinh viên của G. cũng bắt đầu.
Ban đầu G. chỉ đi uống rượu, đi chơi với những “đại gia”, “thiếu gia” hay la cà ở các quán bar trên địa bàn Hà Nội.
Mỗi khi vào cuộc nhậu, cánh đàn ông đều nhìn G. với ánh mắt khao khát thèm thuồng. Có không ít người đàn ông còn tìm mọi cách để tiếp cận G., đưa đón, mua sắm và chiều chuộng cô như một bà hoàng.
Điều đó vuốt ve sĩ diện và thói ảo tưởng của cô gái trẻ bốc đồng. G. càng ngày càng dấn sâu vào các cuộc vui thâu đêm suốt sáng rồi cặp kè với một trong số những người đàn ông đó.
Kể từ đó, G. chuyển chỗ ở, đến ở trong một chung cư mini cho “xứng tầm”, xao nhãng học hành và quan hệ tình dục vô độ.
Được một thời gian ngắn, G. chia tay “người yêu” đại gia. Cô rơi vào trạng thái trầm cảm nặng nề sau những cuộc vui thâu đêm suốt sáng. Lúc này, ả má mì kia vẫn còn “để mắt” tới G., liền rủ G. đi chơi với nhóm khác.
Sự chán chường về tinh thần và dạn dày trong chuyện chăn gối đã khiến G. trở nên dễ dãi hơn bao giờ hết trong chuyện quan hệ tình dục. Càng ngày, G.càng phụ thuộc vào ả má mì nọ.
Ả dọa nếu G. không nghe lời sẽ tuôn hết những chuyện ăn chơi trác táng về gia đình và trường học để cô xấu hổ. Hơn nữa, do ăn ngon mặc đẹp quen rồi, số tiền bố mẹ G. chu cấp tuy không phải ít nhưng cũng không đủ để cô đáp ứng những chuyện ăn mặc, làm đẹp của mình.
Kể từ đó, ngoài việc “phục vụ” những người quen biết trong ma trận các mối quan hệ phức tạp của mình, G. thường xuyên phải phục vụ những “đại gia” theo “chỉ đạo” của ả má mì trên.
G. trở thành gái bao trong đường dây của ả từ lúc nào không hay …Từ thời điểm đó, G. bỏ hẳn việc đi nhậu cùng các đại gia trong vũ trường.
G.bỏ học triền miên. Đến khi nhận được thông báo của lớp trưởng về việc có thể bị cấm thi tất cả các môn, G. hoảng hồn đi xin thầy rồi từ đó cứ sáng sáng G. đến trường, tối lại theo chân các “đại gia” để mua vui cho họ.
Cách sống ấy dần ăn sâu vào G. khiến cô mất hết cảm giác lo lắng, sợ hãi. Thậm chí cô còn có ý định bỏ học. Nhưng vì sợ bố mẹ biết chuyện sẽ không chấp nhận nên G. vẫn cố đi học bình thường. Vả lại, G. cũng thừa hiểu rằng, nhờ có mác sinh viên mà G. được các “khách hàng” ưu ái, chiều chuộng hơn hẳn.
Sự trượt dốc của G. có lẽ sẽ không bao giờ dừng lại nếu như không có một ngày trong lần đi làm G. lại gặp phải đúng một người bạn quen biết của mình.
Còn định lảng tránh, nhưng người bạn kia đã nhận ra G. Sự xấu hổ cùng những lời khuyên của người bạn kia đã khiến G. không còn muốn tiếp tục cái kiếp sống buông thả và quyết tâm dứt bỏ để trở về cuộc sống bình thường.
G. còn cho tôi biết, việc làm gái gọi sinh viên diễn ra nhan nhản ở các trường đại học. Nhiều sinh viên ban ngày đi học có thể ăn vận rất giản gị và sống khép mình, không thể hiện nhiều với mọi người, nhưng đến đêm họ lại lột xác trở thành những những cô gái sành điệu, kiều diễm tại những quán bar và lả lơi, ong bướm với những gã trai nhiều tiền hám của lạ.
Đi “săn” gái gọi sinh viên cao cấp
Sau cuộc trò chuyện với G., tôi đã hiểu được phần nào về của những nữ sinh viên không làm chủ được mình đã sa ngã vào vòng xoáy của tiền bạc để rồi buông thả bản thân.
Để thâm nhập vào thế giới của những cô nàng gái gọi được đóng mác sinh viên trí thức, anh bạn tên Long  mà mọi người vẫn gọi là Long “lơ” đã trở thành người bạn “đồng hành” để dẫn đường, chỉ lối cho tôi. Dặn dò tôi “những điều cần biết” rồi Long đưa cho tôi chiếc điện thoại đã bấm sẵn cuộc gọi.
Tiếng điện thoại vừa đổ hai hồi chuông, phía đầu dây bên kia giọng cô gái đã vang lên rất dịu dàng. Tôi bình tĩnh nói như những gì tay Long “lơ” đã chỉ dạy: “Em có phải là Hà không? Anh là bạn anh Long đây. Nghe đến đó, cô gái trả lời tôi:  “Vâng, bạn anh Long thì được rồi, em đang học, lát em gọi cho anh nhé”, rồi cô gái dập máy.
Thấy tôi vừa tắt máy, Long “lơ” vội vỗ đùi cười khoái chí: “Đấy, chú thấy không, nó là sinh viên mà. Anh đã từng giới thiệu nó với mấy đứa rồi. Hàng xịn chứ không phải hàng nhái đâu”. Mỗi lần tôi ngồi chén tạc, chén thù với gã là Long thao thao bất tuyệt kể về những chiến tích thời trai trẻ của mình.
Và, chuyện không bao giờ thiếu trong những lần ấy- gã khoe cái danh sách số điện thoại của hàng loạt những cô em chân dài, xinh tươi “cần là có” ở Hà Nội.
Long bảo, mấy cô gái mà gã biết đều là sinh viên kiêm nghề gái gọi chứ không phải gái vẫy quá đát lề đường. Sở dĩ, Long biết nhiều là mấy năm trước hắn từng là bảo kê, dẫn gái cho các nhà nghỉ. Giờ mang tiếng là “gác kiếm” nhưng thi thoảng gã vẫn đá ngang nếu có khách yêu cầu.
Không quá lâu để phải chờ đợi, tranh thủ lúc ra chơi giữa giờ các tiết học, cô gái tên Hà đã gọi lại cho tôi. Qua vài lời cò cưa, cuộc ngã giá nhanh chóng được thực hiện. Cô gái cho tôi biết giá cả mỗi lần đi khách có mức chung từ 800.000 – 1 triệu đồng tùy vào thời gian và phí “bãi đáp”.
Hà cho biết thêm, sở dĩ có “giá mềm” như thế là cô “buôn bán độc lập” chứ không theo đường dây chung chi nào cả. Cô còn khoe: “Em là sinh viên đại học năm cuối nên anh cứ yên tâm”.
Đến đây, tay Long “lơ” cười ha hả và nói trêu tôi rằng: “Thôi nhé, đến đây thì chú tự đi mà tìm hiểu tiếp, em nó “ok” rồi thì cứ việc đến đúng giờ mà “chiến” thôi. Giờ đi ăn cái gì trước đi còn có sức mà chiều em”.
Đúng lời đã hẹn với cô gái gọi sinh viên tên Hà kia, tôi đến một nhà nghỉ khá “hoành tráng” nằm trên dọc đường láng, Đống Đa, Hà Nội. Theo như lúc hẹn thì cô ta có nói với tôi rằng, em quen đi khách ở chỗ lịch sự rồi, nên bảo tôi thuê ở đây cho sạch đẹp.
Vừa ngồi xuống chiếc giường với chăn đệm trắng muốt, thơm tho đặt trong một căn phòng rất đẹp không lâu thì một cô gái trẻ, tóc chấm vai, mắt đeo mi giả, hai má mịn màng với lớp phấn hồng mở cửa bước vào.
Cô gái mới đến nhìn tôi mỉm cười rồi đi thẳng vào phòng và nói rằng: “Gì mà cứ ngồi ịch ra như ngố tàu thế kia”.
Hà không trẻ so với cái tuổi 19 như giới thiệu nhưng cô có vẻ biết và hiểu đời như những gái gọi sành sỏi. Rồi rất tình cảm, cô ta ngồi nép sát vào tôi để mà thủ thỉ, khẽ luồn tay vào ví, cô lấy ra tấm thẻ sinh viên của mình để phô bày ra trước mặt tôi.
Trên tấm thẻ là dòng chữ in đậm Lê Thị Hà SN 1993, là sinh viên đại học…, có dấu đỏ đóng giáp lai rất rõ ràng. Thật sự là nếu không nhìn kỹ thì thật khó mà tin được người trong tấm ảnh thẻ sinh viên và người ngồi trước mặt tôi là một.
Khuôn mặt non choẹt của những cô gái vừa chân ướt, chân ráo bước vào giảng đường đại học quá xa lạ với khuôn mặt son phấn kiều diễm đang hiện hữu.
Hà kể rằng, vì không có đủ tiền ăn học nên hành nghề bán dâm và nhà nghỉ này luôn là “bến đáp” của cô mỗi khi tan lớp. Với 800.000 đồng đi “tàu nhanh” của mình, cô sẽ phải trả cho nhà nghỉ 200.000 đồng.
Hằng ngày, Hà vẫn đi học cùng các bạn, cô chỉ “hành nghề” vào thời gian nghỉ mà thôi. Mỗi lần đi khách cô cũng kiếm được cả triệu bạc và do cũng không thuộc dạng quá chơi bời, cần nhiều tiền tiêu xài, nên Hà không gây áp lực cho mình, trái lại cô coi những cuộc đi khách như những lần hẹn hò thú vị. Lúc nào thoải mái và có hứng thì đi, có lúc khách gọi Hà cũng chẳng thèm đoái hoài.
Những cô gái gọi sinh viên như Hà ăn đứt những cô gái mại dâm theo lối quê mùa, ít học. Từ cách nói chuyện rất hiểu biết, đến thái độ với “khách” cũng  rất đàng hoàng chứ không vồ vập.
“Nếu như chục năm trước đây, người ta thường nói về việc những cô gái non nớt từ quê lên tỉnh bị lừa vào những ổ gái điếm để rồi không tìm được lối thoát khỏi tay má mì, thì giờ đây người ta thấy gái gọi đứng đầy đường mà chẳng ai bắt ép, thậm chí sinh viên chủ động tìm đến các tụ điểm để kiếm tiền nuôi gia đình và bản thân.
Vậy là những người có học có hành đàng hoàng vẫn tìm đến công việc này như một nghề nghiệp để nuôi sống bản thân mình.
Và đã là cái nghề thì cũng phải dựa vào quy luật cung cầu, cũng phải có kĩ năng và cũng phải “đóng thuế” như bao nghề khác, thậm chí khủng hoảng kinh tế làm cho họ phải “giảm giá” như bao ngành khác”, Hà nói ra vẻ rất hiểu biết.
Hà kể rằng, như năm nay khủng hoảng kinh tế, các anh trai lắm tiền đi gái cũng ít, chúng em phải bảo nhau giảm giá, để bọn sinh viên choai choai nó còn đủ tiền mà đi, chứ cứ hét giá cao quá, không ma nào nó đi thì có mà chết đói.
Gái gọi sinh viên giả cạnh tranh với gái gọi sinh viên “xịn”
Cũng theo lời Hà kể với tôi, chuyện làm ăn của những cô gái sinh viên như cô cũng gặp nhiều khó khăn bởi nhiều gái mại dâm khác cũng tự khoác lên mình cái “mác sinh viên” để đánh lừa những tay khách làng chơi hám của lạ.
Bình thường là loại gái mại dâm rẻ tiền, thế nhưng khi có cái danh đang là “sinh viên” thì giá cả đi khách sẽ khác hẳn. Thậm chí, các cô gái bán hoa còn có quyền “chảnh”, được lựa chọn cả khách mình sẽ đi.
Sự thật là trong vô số những gái gọi sinh viên, thực ra chỉ một bộ phận rất nhỏ là “chính hiệu”, thường thì dân chơi hay bị lừa hoặc cố ý để mình bị lừa nếu các em xinh, bắt mắt.
Theo như Hà nói thì trên nhiều cung đường mại dâm khét tiếng ở Hà Nội hiện có một chuỗi nhiều nhà nghỉ mà các thanh niên thường lui tới và thì thầm mách bảo cho nhau.
Trong mỗi nhà nghỉ đều là một động mại dâm chuyên nghiệp tồn tại bao nhiêu năm qua. Tại đây luôn túc trực 5, 6 cô gái trẻ tuổi từ 18 đến 23 được nuôi giữ luôn tại ngôi nhà này.
Tuy nhiên để tăng thêm giá trị món hàng, các chủ nhà nghỉ tự phát huy sáng tạo, gắn cho mỗi cô một trường.
Cô thì SV năm nhất khoa tiếng Hàn, cô khác là SV trường CĐ Văn hóa Nghệ thuật và các cô này lúc nào mở miệng cũng khoác lác về việc học hành của mình.
Tuy nhiên, có một điều đơn giản mà bà chủ động và các gái mại dâm ở đây không nghĩ tới, đó là nhiều cô đã làm việc ở đây suốt mấy năm trời nhưng lúc nào cũng giới thiệu mình là SV năm nhất.
Bên cạnh đó, nhiều người dân sống xung quanh khu vực này cho biết các “sinh viên” ở đây luôn ở nhà 24/24h, chưa bao giờ thấy cô nào cắp sách đến trường..
Hà còn kể câu chuyện về động mại dâm của má mì tên Thu. Bà chủ này còn quảng cáo rằng trong tay mình có cả sinh viên học khoa tiếng Trung, tiếng Anh, tiếng Nhật để phục vụ cho khách nước ngoài sang đây.
Tuy nhiên, chỉ đến khi khách vào phòng tiếp xúc với những cô gái đó mới vỡ lẽ rằng, một chữ tiếng Trung bẻ đôi các cô cũng không biết, tiếng Anh thì chỉ bập bẹ được vài chữ bồi.
Tinh vi hơn, có những cô gái mại dâm không thuộc bất cứ bà chủ nào, nhận thấy sự “màu mỡ” ở mảnh đất có sinh viên sinh sống nên đã kéo nhau đến thuê nhà ở, sống như những sinh viên để đánh lừa những tay khách làng chơi.
Nhiều cô khi kéo đến ở những khu sinh viên của các trường đại học còn tiến hành kinh doanh “vốn tự có” ngay tại những khu trọ.
Nhiều anh chàng sinh viên sau mỗi lần quan hệ lại giới thiệu cho nhau. Lâu dần, phòng trọ của gái mại dâm biến thành một nhà nghỉ, khách có nhu cầu chỉ việc đến đó, “ăn bánh xong thì trả tiền”.

Thời trang dành cho dân chơi

Không phải cứ là Sao mới có gan mặc hở, hiện nay cũng đã có nhiều thiếu nữ trên phố còn khoe bạo liệt hơn Sao.

Không có gì khó hiểu khi các bậc phụ huynh luôn phải “giật mình thon thót” mỗi khi người đẹp nổi tiếng diện đồ hớ hênh hoặc cổ xúy cho trào lưu mặc hở. Chính bởi họ luôn lo ngại rằng con em mình sẽ bị ảnh hưởng bởi phong cách mặc và lối tư duy phóng khoáng ấy. Những lo lắng đó không phải là không có cơ sở, bởi nếu bạn có dịp “đảo mắt” một vòng khắp các đường phố Âu – Mỹ, kể cả các quốc gia châu Á, một bộ phận không nhỏ phụ nữ nơi đây mặc còn táo bạo hơn cả sao. Sau khi nhiều nam thanh nữ tú ở các nước phát triển bị lên án bởi trào lưu mặc bikini dạo phố, hoặc khiến không ít người nh nhó bởi trào lưu mặc nội y mua đồ giảm giá. Giờ đây, thay vì mặc như thế, họ hợp thức hóa những mảnh bikini hoặc nội y bằng những chiếc váy. Đó là những kiểu mini skirt quá ngắn, quá hở; mang sức “nóng” còn hơn cả khi mặc bikini hoặc nội y. Nếu như các ngôi sao chỉ khoe một phần trên sân khấu thì những thiếu nữ xinh đẹp còn khoe bạo liệt hơn bằng cách phô trọn cả vòng 3 trên phố xá đông người.
Càng ngày càng có nhiều bạn trẻ đua nhau phô trương vòng 3 trên phố
với những chiếc váy không thể hở hơn
Có lẽ họ cho rằng lối mặc như thế khiến họ được sống thoải mái nhất theo cách của mình, tận hưởng mọi cảm giác phóng khoáng nhất có thể. Tuy nhiên, thật khó có chàng trai nào đủ phóng khoáng cổ vũ bạn gái mình mặc hở ra phố. Đại đa số đều không hài lòng với trào lưu táo bạo này.





Thật khó có chàng trai nào đủ phóng khoáng cổ vũ bạn gái mình mặc hở ra phố


Một trào lưu thời trang “nguy hiểm” đang bị nhân rộng



Đại đa số khó hưởng ứng trào lưu táo bạo

Nhiều người cho rằng thời trang là sự xoay vòng các xu hướng mốt, thế nhưng, cùng với châm ngôn ấy, có người lại rùng mình khi tưởng tượng cảnh trang phục dần quay về thời nguyên thủy. Từ chỗ không mặc gì đến mặc đẹp => mặc hở => không mặc gì. Quả thực, việc trang phục hiện đại bị “nguyên thủy hóa” rõ ràng là một thực trạng đáng buồn lòng và đáng phải suy ngẫm!